Nguyễn Thị Minh Ngọc luôn coi trọng việc sống
![]() |
| Nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc. |
"Tôi lấy làm lạ là chưa bao giờ cảm thấy cô đơn, không biết hơi ấm của người đàn ông cần thiết đến mức nào. Nhưng dù cần thiết đến đâu vẫn có cái quan trọng hơn, đó là sự tự trọng. Vì vậy, tôi không chấp nhận hơi ấm đó bằng bất cứ giá nào", nhà văn, đạo diễn sân khấu Nguyễn Thị Minh Ngọc tâm sự.
- Chị nghĩ sao khi được mọi người nhận xét là người "tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan"?
- Tôi nghĩ mình đa đoan từ lúc bẩm sinh. Có lẽ tính tôi giống mẹ, tào lao và chẳng biết nói không, ai nhờ việc gì cũng giúp, nên vì thế đã thiếu mất phần chăm sóc mình.
Tên tôi là Ngọc, điều đó làm liên tưởng đến sự cọ xát của hạt cát trong lòng con trai để hình thành viên ngọc. Cuộc đời tôi cũng có nhiều trận kinh hoàng, không thể kể với ai. Qua những lần đó, tôi mừng nhất định là mình sống được. Trong lúc "chòi đạp" để sống, tác phẩm tình cờ ra đời nên nhiều khi chẳng có gì cao đạo cả. Vấn đề là mình tự cứu lấy mình thôi.
- Có những người sống không thể không yêu, có người sống không thể không làm việc. Còn chị đâu là chuyện không dừng được?
- Tôi không coi trọng hai việc đó, mà coi trọng việc sống. Trong lúc sống, để cứu mình, tôi cố gắng yêu, để cứu tình yêu, tôi làm việc.
- Vì sao chị hay đưa những nhân vật có thật xung quanh mình vào tác phẩm?
- Tôi là người không có khả năng sáng tạo dồi dào để có thể hư cấu 100% nên phải mượn bóng dáng xung quanh. Trong quá trình vay mượn đó, tôi cũng gặp nhiều tai nạn nghề nghiệp. Nhiều khi không cố tình, có một vài điều nhạy cảm, người ta thấy hình ảnh mình không có trong nhân vật chính diện mà lại lừng lững ở những vai phản diện, cộng thêm tưởng tượng của họ, thế mới chết! Có thể tôi kém tài, không đủ khả năng để không gợi sự liên tưởng. Nhưng tôi thú vị, khi nghĩ đến giai thoại về nhân vật AQ của Lỗ Tấn.
- Nếu bị những người quen "lộ liễu" trong các nhân vật phản diện trả đũa thì chị tính sao?
- Tôi sẵn sàng đón nhận tất cả những lời mắng mỏ, chửi rủa, không phải vì mình có thần kinh thép mà do luôn đảo ngược các giá trị. Tôi rất thích câu nói: "Thảm kịch của tình yêu không phải là sự chia phôi hay chết mà là sự dửng dưng". Nên ai nói xấu tôi là quá yêu tôi, còn không yêu là dửng dưng không buồn nhắc đến tên Minh Ngọc. Trước đây, tôi có người bạn, sau thời gian dài khá thân, anh ta quay sang nói xấu tôi. Tôi nói: "Tại anh ta quá yêu tôi". Khi điều đó đến tai, anh bạn này đã chấm dứt việc nói xấu vì sợ mang tiếng yêu tôi.
- Bạn bè nói chị rất bướng bỉnh, muốn cái gì là thực hiện bằng được, chị nghĩ sao?
- Thực tế đâu phải tôi muốn gì cũng làm được. Từ lâu tôi đã muốn mình có một đám cưới. Điều kiện của tôi là: sức khỏe, công việc, hình thức đều trên trung bình, nhưng không hiểu sao tôi phải sống một mình lâu đến vậy. Nhiều người cho cái dở của tôi là "nhanh quá". Làm nghề phân tích tâm lý, lẽ ra phải khờ một chút, đằng này mình cứ nhìn xuyên suốt người ta nên nhiều khi đối phương sợ, phải chạy trước. Chậm một chút, ít ra mình cũng lập gia đình rồi mới đổ vỡ.
- Khi buồn chị dựa vào đâu?
- Điều này làm tôi nhớ đến một người bạn, chị ấy hạnh phúc khi tự thấy mình là bờ vai cho ông chồng dựa vào. Nghề diễn viên nhiều phen cứu tôi. Có những lúc đau đớn, không có bạn chia sẻ, không thể nói với học trò, bờ vai tôi dựa vào để khóc chính là 300 khán giả hằng đêm. Khi vào vai bà già trong vở 8 người đàn bà, tôi đã khóc đến nỗi không diễn viên nào khóc được như mình. Khi vào cánh gà, đạo diễn hỏi: "Có cần phải khóc chỗ nào không chị Ngọc?". Tôi cũng thấy không cần nhưng vì tôi là Nguyễn Thị Minh Ngọc và tôi khóc giùm cho mình. Sau khi khóc, tôi thấy mình khỏe hẳn. Nước mắt giúp tôi xả hết đớn đau.
- Nhưng cũng có những khi không có vai diễn để chị trút nước mắt thì chị trút vào đâu?
- Tôi thấy sự cô độc không kinh khủng bằng bị phản bội. Nước mắt là cứu cánh của nỗi đau, nhưng đâu phải lúc nào cũng trút nước mắt ra ngoài. Có những khuya, tôi bật dậy, cất lên một tiếng hét câm. Hồi đó, tôi sống trong một xóm lao động, nếu tiếng hét bung ra, có khi tôi đánh thức cả xóm. Tôi đã hét và cố nuốt tiếng đó vào lồng ngực.
- Chị từng thất vọng vì đàn ông, vì sao vậy?
- Tôi từng yêu người dính vào tứ đổ tường: ma túy, gái, bài bạc, rượu chè. Nhiều người nói giỡn tôi là yêu hay làm từ thiện? Thậm chí họ còn nói ông ấy tốt với tất cả mọi người trừ Nguyễn Thị Minh Ngọc. Tôi lý giải: "Em có thể bỏ một người chồng, một người tình, nhưng em không thể bỏ được một đứa con hư". Ông ấy tạo cho tôi cảm giác là một đứa con hư, nên tôi bị nặng nợ, chia tay mấy chục lần không được. Nhưng sau cùng tôi cũng chấm dứt một cách thanh thản.
- Vậy điều gì khiến cho chị cảm thấy yêu mãnh liệt và quyết định kết hôn ở tuổi 52?
- Tôi đã gặp được người cần tìm. Đó là người đàn ông tử tế, cùng điểm chung với tôi, làm cái gì cũng phải làm đến cùng. Trong một buổi tiếp xúc với bạn ở Hà Nội, mọi người điều tra ai tấn công trước. Ông ấy trả lời: "Người quyết định tất cả mọi chuyện là tôi", bấy nhiêu đủ để tôi nể phục. Một trong những điều quan trọng giúp tôi quyết định đám cưới là vì gần như tôi và ông ấy không biết rõ về nhau.
- Nhưng hiểu nhau luôn là nền móng cho một cuộc hôn nhân bền vững. Chị thấy sao?
- Một người bạn của chồng tôi nói lại với tôi rằng ông ấy bị sét đánh, bạn bè khuyên ngăn nhưng không được. Sau khi gặp tôi, ông ấy gọi điện thoại hỏi là đã có người đàn ông nào chưa? Nếu có, ông ấy sẽ nói người đó đi qua một bên để mình thay vào. Sự tấn công mạnh mẽ đó làm tôi nhận ra: người đàn ông này đủ bản lĩnh để cùng mình đi hết đoạn đường còn lại.
- Chồng chị cũng đã hai lần đổ vỡ, chị có cảm thấy như vậy mình bị thiệt thòi?
- Ngược lại, tôi cảm ơn hai lần đổ vỡ đó. Ngồi với bạn bè, tôi thường nói, những người đàn ông tử tế đã có nơi có chốn, rất khó khăn để kiếm một người tử tế mà lại ở một mình. Nên tôi phải cảm ơn hai người đàn bà đã để trống chỗ đó, giúp tôi có được người đàn ông tử tế.
Quá khứ chỉ là hương hoa, quan trọng là hiện tại. Ông ấy nói: "Em là người yêu đầu tiên" và tôi tin điều đó. Chưa biết khi nào sẽ phai niềm tin, nhưng bây giờ tôi hạnh phúc. Tôi không coi hai người đàn bà trước là quá khứ nặng nề, kể cả những đứa con riêng. Đứa con trai đầu của ông ấy đã về VN và đi chơi chung với chúng tôi. Sắp tới, tôi sẽ làm quen với hai đứa con của bà thứ hai.
- Điều gì làm thay đổi một người phụ nữ từng mất niềm tin lại đặt niềm tin mãnh liệt vào một người đàn ông cách xa mình nửa vòng trái đất?
- Tôi biết chuyện ông ấy vay 10.000 USD về VN cưới tôi. Đều trong tư thế tay trắng, nhưng tôi tin hai người tử tế gặp nhau trong tương lai sẽ khá hơn.
- Và sẽ khá hơn trên nước Mỹ, nơi mà chị vừa có những dự án sân khấu ấn tượng?
- Chồng tôi đã quay về Mỹ để tiếp tục công việc. Tôi phải giải quyết việc ở VN nên không thể sang cùng. Tương lai chúng tôi chưa biết giải quyết thế nào cho hợp lý, nhưng những người bạn như đạo diễn Việt Linh, nhà văn Lý Lan vẫn về nước làm phim, dịch sách, thậm chí họ làm tốt hơn khi còn ở VN. Tôi nghĩ chuyện ở đâu không quan trọng, mà quan trọng là mình làm được những gì.
(Theo Đẹp)
- 50 Cent và The Game kêu gọi 'đình chiến' (10/03)
- Ashlee Simpson: ‘Một năm khốn khổ của tôi’ (10/03)
- Mel C: 'Robbie Williams nói dối' (09/03)
- Bruce Willis cấm con đóng phim với người lạ (09/03)
- Ngọc Châu: 'Vẫn mơ về nơi xa lắm' (08/03)
- Người đẹp Tiêu Tường kiện thày bói (08/03)
- Chuyện về những người vợ yêu chồng (08/03)
- Lindsay Lohan: 'Tôi không biếng ăn' (08/03)
- Cảnh sát không 'nương tay' với Nick Carter (08/03)
- Vương Phi muốn giải nghệ (07/03)
- Geri Halliwell sợ thất bại (07/03)
- Renee Zellweger ‘tấn công’ ca sĩ Damien Rice (06/03)
- Halle Berry tìm bạn đời chung thủy (05/03)
- David Beckham tặng con trai hoa tai (05/03)
- Paris Hilton học đua xe (04/03)





|
||||||||||||
|
||||||||||||
| Phỏng vấn trực tuyến | |||||||
| |||||||
























E-mail
Bản In









Đặt Vnexpress làm trang chủ
Mail gửi Toà soạn
Liên hệ quảng cáo
Việc làm tại Vnexpress