Cám dỗ đầu đời
Quang nháy mắt với tôi và cậu bạn: "Hôm nay, mình sẽ cho anh em 'vào đời'. Thử xem cảm giác nó thế nào nhé, đừng ngại". Chợt một bàn tay mát lạnh luồn dọc sống lưng khiến tôi rùng mình. Tôi quay lại nhìn và há hốc miệng vì kinh ngạc.
> Lời cảnh báo của việc 'ăn cơm trước kẻng'
Hôm đó là sinh nhật Quang - cậu bạn cùng lớp đại học với tôi và là dân Hà Nội chính gốc. Quang là một tay chơi sành điệu, nhưng không bao giờ tự cao mà sống rất nhiệt tình, quan tâm đến bạn bè. Tôi dự sinh nhật Quang chính vì cái nhiệt tình ấy ở cậu bạn này.
23 giờ đêm, tiệc tan. Quang nháy tôi và một cậu bạn thân nữa ở lại, thì thầm: "Cả năm mới có một lần, hai cậu tối nay ở lại đây nhé!". Rồi Quang dẫn chúng tôi đi về phía cuối con hẻm. Một quán cafe đèn mờ chập chờn nép mình dưới những vòm hoa sữa xanh um.
"Hôm nay, mình sẽ cho anh em 'vào đời'. Thử xem cảm giác nó thế nào nhé, đừng ngại". Rồi Quang vỗ vào vai tôi: "Sau vụ này, biết đâu ông lại cho ra một bài thơ mùi mẫn". Và chẳng để cho tôi kịp phản ứng, Quang kéo luôn chúng tôi vào một căn phòng nhỏ... Mùi son phấn, nước hoa, thuốc lá sực nức đến ngột ngạt. Đến bên đống băng lổn nhổn trên nền nhà, Quang bật màn hình tivi lên, nháy mắt cười tinh quái rồi đi ra.
Trước mắt tôi là cảnh một đôi nam nữ với nụ hôn cuồng nhiệt đến nảy lửa. Rồi họ xé toạc quần áo của nhau, nằm lăn xuống sàn nhà... Tôi - cậu sinh viên năm thứ 2, lần đầu tiên xem cảnh ấy nên tò mò thực sự, cứ chăm chú như một cậu học trò theo dõi bài giảng của thầy vậy.
Chợt một bàn tay mát lạnh luồn dọc sống lưng khiến tôi rùng mình... Tôi quay lại nhìn và há hốc miệng vì kinh ngạc... Người con gái trong bộ đồ hai mảnh trước mặt tôi sao giống với Lan - bạn gái của tôi đến kỳ lạ.
Cô gái ngồi xuống cạnh tôi, cầm tay tôi luồn vào trong ngực áo của mình. Tôi vội rụt mạnh tay lại. Cô gái nhếch mép cười: "Có gì đâu mà ngại". Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cô gái từ từ cởi nốt chiếc áo lót trên người mình, kéo vật tôi nằm xuống giường. Tôi cứ ngây người ra, bất động.
Như có một luồng điện giật, tôi bất ngờ xô bật cô gái và đứng dậy. Cô gái nhìn tôi, ồ không... mà là đôi mắt của Lan đang nhìn tôi... Tôi thấy mình là một kẻ tội lỗi, một tên khốn nạn thật sự trước ánh nhìn dịu dàng và chan chứa yêu thương của Lan.
![]() ![]() ![]() ![]() |
Tôi luống cuống, vội vã kéo quần lên, mặc áo vào, rồi lập cập mở cửa chạy ra trước sự ngơ ngác của bà chủ quán. Lúc đó là 24 giờ đêm. Ngày mới đang sang...
Lương Đình Khoa
- 9X thi chân dài (24/07)
- Ngày mai tôi sẽ bước ra khỏi chiếc vỏ ốc sên (23/07)
- Từ học sinh ‘đội sổ’ thành giảng viên đại học (22/07)
- Một thời du học với cơm chan nước mắt (20/07)
- Lời cảnh báo của việc 'ăn cơm trước kẻng' (18/07)
- Đời tôi là một giấc mơ trải đầy sỏi (17/07)
- Bỏ đại học để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ (15/07)
- Cầm bằng cao đẳng sang Singapore tìm việc làm (13/07)
- Đỗ đại học sau 4 năm thi lại (10/07)
- 10 phút thực hiện xong quyết định khó khăn nhất cuộc đời (06/07)
- Một nửa ước mơ (02/07)
- Bố mẹ đã 'tiếp lửa' cho tôi vào đại học (01/07)
- Thi viết 'Tôi có thể' (01/07)
- Chuyện nghề của những nữ MC trẻ (22/06)
- Vũ điệu 'nóng' của sinh viên (27/05)




E-mail
Bản In
















Đặt Vnexpress làm trang chủ
Mail gửi Toà soạn
Liên hệ quảng cáo
Việc làm tại Vnexpress