Cô bán bia ôm trở thành chủ trang trại
![]() |
| Nguyễn Thị Uyên Thùy: "Nhìn tui ri chứ... hiền lắm". |
Từng là gái bia ôm lăn lộn ở nhiều quán sá, song không vì thế mà chị để cuộc đời tụt dốc. Chị đã đứng lên, bươn chải với đời và hiện trăn trở với giấc mơ làm giàu từ trang trại. Chị bảo bây giờ "tên tui đã được tui viết lại, đời tui đã thay đổi rồi".
Với mái tóc húi cua, đầu đội mũ thanh niên xung phong, tay cầm điếu thuốc lá đang cháy dở, tay kia cầm cuốc xới đất, thoạt nhìn chị N.T.U.T. ở vùng núi Khe Bội (xã Hương Vân, huyện Hương Trà, Thừa Thiên - Huế) ít gây được thiện cảm của người đối diện. "Nhìn ri chứ tui... hiền lắm" - chị bắt đầu như thế khi kể về mình.
Vừa cất tiếng khóc chào đời, chị đã không thấy mặt cha. Tuổi thơ của chị là những tháng ngày đói khổ cùng với người mẹ quanh năm bạo bệnh. Học hết lớp 10, chị phải ở nhà, phần vì gia đình quá khó khăn, phần để "giải quyết" cái bào thai - hậu quả của một cuộc tình vụng trộm, nhưng không được "chủ nhân" thừa nhận. Sau nhiều năm nằm liệt giường, mẹ chị qua đời, để lại cho chị một món nợ khổng lồ - hậu quả của nhiều năm vay mượn để thuốc thang. Trắng tay, không nghề nghiệp, một ngày mưa, tay ôm gói hành lý, tay ôm đứa con dại, chị lên thành phố tìm việc nuôi con và trả nợ.
Ở thành phố, do không đủ bản lĩnh để cưỡng lại những cám dỗ, chị đã bước chân vào con đường mà xã hội khinh rẻ - bán bia ôm. Chị kể: "Làm tiền thì dễ, nhưng đắng cay, tủi nhục lắm. Tiếp khách khổ, bị miệt thị, khinh rẻ thì đã đành, nhưng hơn cả là sự đối xử của các ông, bà chủ. Uống bia nhiều thì phải say, mà say thì bị chửi bới, bị bợp tai vì thiếu người tiếp khách. Sợ quá lần sau không uống, nhưng không uống cũng bị... bợp tai vì không uống nghĩa là không moi được tiền của khách".
Có một điều lạ, làm gì thì làm, dù có đánh chết chị cũng không chịu "nhảy chúi" (ngủ với khách). Chị giải thích: "Không nhảy chúi là bởi tui sợ bị công an bắt, sợ bị lên tivi, sợ bị đưa đi trại phục hồi nhân phẩm, rồi con tui không ai nuôi, chứ chẳng phải bảo vệ trinh tiết gì". Một lần, vì bị thúc ép nên chị đã... đập một chai bia để cự lại tên bảo kê. Trong lúc hai bên chuẩn bị xông vào nhau thì một người đàn ông tên là Đoàn Đình T., cũng là bảo kê trong quán, đã can thiệp kịp thời. Từ cuộc gặp gỡ ấy, anh chị đã nên duyên chồng vợ.
Anh T. người gốc thành phố, nguyên là cầu thủ của đội bóng đá Bình Trị Thiên. Anh đẹp trai và hiền lành so với bề ngoài "phong trần" của chị. Anh lý giải về việc mình lấy vợ: "Lần đầu tiên trong đời, tui thấy một gái bia ôm dù chết cũng không chịu nhảy chúi". Tui thấy hay hay và quyết... lấy làm vợ cho bằng được". Mặc dù không nghề nghiệp, nhưng để lấy được một cô gái "bia ôm" làm vợ là điều không dễ dàng. Bố mẹ kịch liệt phản đối, bạn bè dị nghị, hàng xóm gièm pha... Vượt qua tất cả, anh chị quyết định làm đám cưới và cùng "trốn" về xã Hương Vân quê chị để sinh sống. "Mấy ngày đầu, tui đã cứu đói khẩn cấp bằng cách tập cho anh ấy cách đốn củi bán, cách mót từng củ khoai, hạt đậu mà người ta để sót lại trên ruộng" - chị nhớ lại.
Đầu năm 1998, bé trai đầu lòng của anh chị ra đời. Nhưng chưa kịp vui đã thấy lo vì nhà có thêm một miệng ăn, đã thế lại luôn ốm đau, bệnh tật. Quá túng quẫn, lại thêm không chịu được tiếng ra tiếng vào, anh chị bồng con "trốn chạy" vào tận huyện Giằng (Quảng Nam) để kiếm sống theo "lời mời" của mấy người quen. Chị thở dài: "Nói trắng ra là vợ chồng tui làm lâm tặc, là phá rừng. Được một thời gian ngắn thôi, cũng làm ra tiền, nhưng khổ như sống trong ác mộng". Buổi sáng, trời lạnh buốt, khi mọi người đang ngủ thì hai vợ chồng chị phải bơi sang sông để vào rừng chặt cây. Giữa buổi, lại phải bơi về để cho con bú, xong lại bơi sang để tối đưa gỗ về bán cho người ta.
Một hôm, trên đường đi khai thác gỗ, chị gặp một người dân tộc thiểu số. Ông ta hỏi chị có biết chữ không, chị nói có. Ông ta lại hỏi thế có thấy tấm bảng ở đằng kia không? Chị quay lại nhìn tấm biển có dòng chữ cấm chặt phá rừng, tự nhiên nước mắt chảy dài. Chị tâm sự: "Tôi nghĩ mãi, thấy thẹn quá. Người dân tộc mà họ còn ý thức được rứa, huống chi mình là người Kinh, lại có học?". Sẵn dành dụm được 4 chỉ vàng, hai vợ chồng chị quyết thôi không làm "lâm tặc" nữa. Họ lại khăn gói về Hương Vân. Với 4 chỉ vàng, chị đầu tư buôn bán thực phẩm. Bỏ vốn ra chưa kịp thu lãi thì... trận lũ năm 1999 đã cuốn sạch không còn một manh chiếu. Gia đình chị lại tay trắng.
Đầu năm 2003, vợ chồng chị làm cả xã Hương Vân xôn xao khi dắt nhau đến Ban Quản lý rừng phòng hộ đầu nguồn sông Bồ, chính quyền xã Hương Vân để xin khai hoang 4 ha đất ở vùng núi Khe Bội làm... trang trại. Hiện nay nó vẫn còn dang dở với một căn chòi tuềnh toàng và những luống đất đang khai phá. Chỉ mảnh đất chị nói: "Niềm tin cuối cùng của vợ chồng tui đó. Hai mươi triệu đổ vào rồi". Rồi chị khoe hai ha đất mùn đầu khe sẽ trồng xen ghép các loại cây ngắn ngày và cây ăn quả. Một ha trũng nằm giữa sẽ trở thành hồ cá, một ha đất pha sỏi ngoài cùng sẽ là chuồng trại gia súc, gia cầm và nhà ở... Vợ chồng chị trước khi lên đây đã xác định với nhau rồi, phải chịu đói, chịu khổ ít nhất là 3 năm đầu, sau đó mới tính đến chuyện thu đồng vô, đồng ra.
Đang cười nói hớn hở, giọng chị bỗng chùn lại, buồn hẳn: "Rất có thể ước mơ của vợ chồng tui sẽ không thực hiện được vì không có tiền. Bao nhiêu vốn liếng dành dụm đã dùng để khai hoang đất và đầu tư bước đầu hết rồi. Tui đã nhiều lần làm đơn xin vay vốn, nhưng lần nào cũng không được xét duyệt vì không có tài sản thế chấp. Thôi thì đến đâu hay đến đó vậy...".
Cuộc sống dẫu khốn khổ, song vợ chồng chị luôn chu toàn việc học hành cho con. Cách đây mấy năm, khi cháu Từ Ân, con riêng của chị chuẩn bị khai giảng năm lớp 3, vì không có tiền mua sách giáo khoa nên chị phải bán lại một vỉ thuốc tây đang uống dở (chữa bệnh thần kinh tim) để mua sách cho con. Không phụ lòng chị, cháu Từ Ân học rất giỏi. Thành tích mới nhất của cháu, khi đang học lớp 6, là đoạt giải nhất cuộc thi hùng biện cấp tỉnh với chủ đề: "Em yêu núi rừng quê em".
Chia tay một phóng viên, chị yêu cầu: "Chú có viết báo thì cứ nêu tên tuổi, quê quán, địa chỉ thật của tui để... mọi người cùng biết. Hôm nay, tên tui đã được tui viết lại, đời tui đã thay đổi rồi. Tui muốn đời tui như tấm gương để những phụ nữ không may khác có thể noi theo... Tôi là Nguyễn Thị Uyên Thùy, Khe Bội, Hương Vân, Hương Trà, Thừa Thiên - Huế".
(Theo Lao Động)
- 'Chuyện ấy' trên online (03/04)
- Cô gái áo trắng đến từ Hàn Quốc (30/03)
- Xin em đừng yêu như thế! (30/03)
- Nghề đẩy xích lô lên cầu (29/03)
- Khoảng cách giữa những người phụ nữ (26/03)
- Cái duyên đàn ông (22/03)
- Đám cưới @ - kết thúc có hậu của tình yêu qua mạng (22/03)
- Tai sao vẫn có những chàng trai cô đơn? (19/03)
- Những ông Tây ở rừng Pù Mát (17/03)
- Người ở lại đảo 'Hansen' (16/03)
- Bạn có phải là người khéo léo? (15/03)
- 8 lời khuyên cho người muốn thay đổi công việc (12/03)
- 4 cách xoay chuyển đồng tiền (11/03)
- Kết bạn ở đại học (10/03)
- Bạn có đa nghi không? (09/03)




E-mail
Bản In







Đặt VnExpress làm trang chủ
Mail gửi Toà soạn
Liên hệ quảng cáo
Việc làm tại VnExpress