Chủ nhật, 8/2/2004, 07:00 GMT+7

Hai người đàn ông và khát vọng bay 

Anh Hải và anh Danh cùng tập tài liệu về máy bay sưu tập được

Ở xã Suối Ngô, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh, có anh Trần Quốc Hải và Lê Văn Danh không hề được đào tạo về kỹ thuật, song đã âm thầm chế tạo máy bay. Sáng 4/2, họ đưa máy ra bay thử thì bị cơ quan chức năng ngăn chặn. Hiện công trình độc đáo này được lưu giữ tại trụ sở của Ban chỉ huy quân sự huyện Tân Châu.

Ngày 6/2, xưởng hàn tiện của anh Trần Quốc Hải rất bề bộn với những máy khoan, máy tiện, phay, những mâm bánh xe, trục xe lăn lóc. Trước cửa còn có hai chiếc rơmooc đang chờ sửa chữ. Anh Hải bảo mấy hôm trước xưởng của anh còn chật chội, bừa bãi hơn nữa vì lúc đó còn có cả chiếc máy bay, cả những phụ tùng, nguyên liệu làm ra nó.

Ước mơ chế tạo máy bay của anh Hải hình thành từ những ngày còn bé xíu, khi nhà anh nằm bên cạnh một căn cứ quân sự Mỹ ở xã Cẩm Giang (huyện Gò Dầu, Tây Ninh). “Ngày nào cũng thấy mấy lượt máy bay trực thăng lên xuống, tôi cứ thắc mắc hoài là tại sao chỉ có Mỹ mới có máy bay? Người lớn trả lời, người VN làm gì đủ trình độ làm máy bay mà đòi có”, anh kể.

Trở thành sinh viên ĐH Thể dục thể thao, chẳng dính dáng gì tới máy móc, nhưng anh Hải vẫn âm thầm tích cóp từng đồng để tìm mua tài liệu về máy bay. Tự học về máy móc trong xưởng của gia đình từ nhỏ, sau này lại theo học thêm lớp thợ tiện, anh mở xưởng hàn tiện và chuyên sửa chữa máy nông nghiệp cho nông dân xung quanh. Giấc mơ chế tạo được máy bay cứ lớn dần.

Cùng xã Suối Ngô có anh Lê Văn Danh, một công an chuyển ngành về làm rẫy. Ruộng đất nhiều nên anh trở thành khách quen của xưởng hàn tiện Quốc Hải. Một lần ngồi chờ sửa máy, anh than thở: “Phun thuốc sâu bằng tay, bằng chân kiểu này, mình đi tới nơi thì con sâu nó đã ăn hết ruộng rồi. Nếu có cháy thì mía cũng cháy trước khi mình kéo nước tới. Giá có máy bay như trong phim thì mới khá nổi…”.

Câu nói ấy lọt vào đầu Trần Quốc Hải như một ánh chớp. Anh vội kể cho anh Danh giấc mơ của mình, mang đủ thứ tài liệu ra để chứng minh rằng việc ấy không phải viển vông. Trong đống giấy tờ ấy có những tập sách khoa học dành cho thiếu nhi viết về lịch sử ngành hàng không và cả những tài liệu của nước ngoài được photo từ sách, in từ Internet.

Chiếc máy bay đang bị tạm giữ tại trụ sở huyện đội.
Hai người cùng quyết tâm thực hiện ước mơ chế tạo máy bay. Hải rủ thêm Du - cậu em út đang theo học khoa xây dựng ĐH Mở bán công. Mấy anh em cùng nhau đi từ viện bảo tàng này sang viện bảo tàng khác, từ Biên Hòa cho tới Cà Mau để… xem máy bay. Càng đi càng thấy việc chế tạo máy bay trực thăng là nằm trong tầm tay của mình. Danh, Hải bàn nhau rồi cùng về bảo với vợ: “Tôi không rượu chè, không chơi bời chi cả. Nhưng bà phải để cho tôi thực hiện ước mơ”. Từ đó, tất cả thu nhập của cơ sở hàn tiện của Hải, ruộng rẫy của Danh đều được dốc vào việc làm máy bay.

Những cái khung đầu tiên được làm bằng thép ống, làm đi làm lại 4-5 lần mới đạt được các thông số kỹ thuật “như trong tài liệu hướng dẫn” để ra hình ra vóc chiếc máy bay kích thước 8,7x1,2 m. Hải mày mò cải tiến dung tích xilanh của chiếc máy xe Zil để nâng công suất từ 150 lên 300 mã lực. Các chợ bán đồ điện, đồ sắt ở Tây Ninh, TP HCM hai anh đều đi mòn chân để tìm mua vật liệu. Sau mấy lần bị hư hỏng, hai cánh quạt máy bay đã tạm hoàn chỉnh bằng thép, nhôm, nhựa tổng hợp, dài 4,5 m, rộng 0,3 m. Bánh xe (hai trước, một sau) làm bằng bánh xe hơi. Khoang lái có đầy đủ các cần lái, đồng hồ vận tốc, đồng hồ độ cao, báo xăng…

Cả ba người cùng xúc động khi kể về cái giây phút chiếc khung máy bay (khi ấy chưa làm vỏ) nhấc lên khỏi mặt đất. Đó là lần chạy thử nghiệm thứ ba, người ngồi trên khoang lái là anh Danh. Hải và Du đứng dưới theo dõi. Rất nhiều người dân xã Suối Ngô, Suối Dây tụ tập đứng xem, cười nói: “Bay được, chở tụi tui đi uống cà phê nghe”.

Sau khi chạy máy một lát, Hải ra hiệu cho Danh kéo cần thay đổi cánh lái gió. Dù đã dự tính trước là “lần này chắc được”, nhưng khi thấy cái máy bay nhấc mình lên khỏi mặt đất, kéo căng dây neo anh vẫn “nghe thắt tim”. Làm lại đến lần thứ hai thì mục tiêu “nhấc lên” của lần thử nghiệm ấy đã thành công. Các anh lại cho máy bay lên rơmooc kéo về, tiếp tục hoàn tất. “Lần này chúng tôi làm vỏ, lắp kính, sơn phết cho nó ra hình thù máy bay đàng hoàng, còn chuẩn bị đặt tên nữa. Dự định rằng trong lần thử nghiệm này, máy bay sẽ được cho bay tới, bay lui…”, anh Danh nói. Nhưng khi máy bay vừa được kéo ra khỏi xưởng một đoạn thì bị giữ lại.

Trung tá Lê Văn Khánh, chỉ huy phó huyện đội, cho biết, khoảng 20h ngày 3/2, nhận được tin báo của dân quân xã Suối Ngô về việc có một nhóm người đang dùng máy cày có xe bánh thớt để vận chuyển một chiếc trực thăng, huyện đội đã cử người xuống hiện trường. Huyện báo cáo về Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Tây Ninh và được lệnh đưa máy bay về tạm giữ ở trụ sở huyện đội. Ông Khánh bảo huyện đội Tân Châu được giao nhiệm vụ tạm giữ, quản lý hiện vật, còn việc tìm hiểu, xác minh, kết luận là của cơ quan cấp trên.

Anh Danh, anh Hải cho biết, từ cách đây 5 năm, khi ý tưởng còn đang giai đoạn thăm dò, các anh đã lên Ban Khoa học - Môi trường của tỉnh để hỏi việc xin phép, “nhưng họ bảo chưa thấy hiện vật thì cấp phép làm sao? Cấp để mấy ông... không làm hả?”. Vậy là tự làm, nhưng đến nay thì lại bị hỏi giấy phép. Hai anh bảo dù số phận chiếc máy bay có ra sao thì việc chế tạo máy bay cũng đã đi vào máu của họ.

(Theo Tuổi Trẻ)

Link Site
 
 
Lien he quang cao