Thứ hai, 16/4/2007, 11:10 GMT+7

Minh Vượng yêu nhiều nhưng đổ vỡ cũng nhiều

Trên căn gác lửng, nơi lưu giữ những đồ vật nhỏ xinh, in đậm dấu ấn từng miền đất chị đặt chân, có một cô hề nhựa Minh Vượng mang về từ châu Phi. Cô hề mặc đồ lòe xòe như vừa bước ra từ sàn diễn, vậy mà gương mặt thăm thẳm cô đơn. "Mỗi lần nhìn nó, tôi như thấy thân phận chính mình", chị khẽ khàng.

- Quanh chị có bao bạn bè, người hâm mộ yêu quý chị hết lòng, sao chị vẫn buồn vậy?

- Biết vậy mà sao nỗi buồn cứ thường trực trong lòng. Tôi bây giờ sợ cả giây phút sau đêm diễn, một mình lầm lũi ra về, chỉ có chú chó trung thành luôn đợi cửa.

Tôi sợ đi đám cưới, cố cười thật to, cố quậy đám bạn thân cho ồn ã, tưng bừng mà thấy tim mình thắt lại. Tôi cũng mong ước lắm chứ một tổ ấm gia đình, một bờ vai đàn ông vững chãi cùng tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ.

Nghệ sĩ Minh Vượng. Ảnh: Thế Giới Văn Hóa.

- Đã vài lần thấy bạn bè thông báo chị sắp lên xe hoa, vậy mà đến giờ mọi việc vẫn im lìm. Tại chị kén quá hay còn lý do nào khác?

- Dễ xúc động, dễ yêu, trái tim tôi mong manh vô cùng. Chỉ một lời nói, một ánh nhìn khác lạ là tim đã loạn nhịp. Tôi yêu nhiều nhưng đổ vỡ cũng nhiều.

Chục năm trở lại đây, tôi suýt... hai lần làm cô dâu. Khổ nỗi, cả hai lần các bậc phụ huynh bên đó đều muốn tôi bỏ nghề, về chăm lo cửa hàng nhà chồng. Cũng định tặc lưỡi đồng ý cho xong, nhưng nghĩ tới cảnh phải bỏ sàn diễn, tôi ốm luôn. Những người đàn ông yêu tôi đều thích cười, sao họ lại ích kỷ tới mức không muốn tôi tiếp tục mang nụ cười tới cho người khác?

- Sức khỏe của chị hiện giờ không tốt. Bác sĩ từng khuyên chị không được xúc động cao độ, sao chị cứ để tinh thần mình bấn loạn thế?

- Tôi bị cao huyết áp, rồi còn lô bệnh tật đi kèm: tiểu đường, co thắt động mạch vành... Túi lúc nào cũng trữ sẵn 9 loại thuốc, riêng khoản này đã ngốn của tôi khối tiền đấy. Tôi còn phải kiêng khem nữa. Thèm đồ ngọt mà chẳng dám xơi. Nấu ăn hơi bị "siêu" mà lụi hụi trong bếp chán rồi cũng chỉ ngắm mọi người ăn, còn mình thì "làm thật, ăn giả".

Sau lần quỵ vừa rồi, tôi mới thấy yêu cuộc sống, thấy thèm sống biết nhường nào. Đã tưởng liệt nửa người, không cầm nổi lược chải tóc, tôi hốt hoảng vô cùng khi nghĩ có thể mình không còn được lên sân khấu. Tình cảm chân thành của bạn bè đã giúp tôi vượt qua bệnh tật, gượng đứng dậy và trở lại với sàn diễn.

(Theo Thế Giới Văn Hóa)