Thứ tư, 21/3/2007, 11:12 GMT+7

Quốc Bảo nói về những người tình

"Tôi đã tưởng chẳng bao giờ tôi yêu được nữa bởi những sang chấn tâm lý nặng nề của hôn nhân và hậu hôn nhân. Tôi dồn hết năng lượng cho công việc, mối quan tâm bè bạn và cho con tôi. Thế mà một ngày kia, nàng đến", nhạc sĩ của những bản tình ca tâm sự.

Mối tình đầu của tôi nảy sinh năm tôi 14 tuổi với L.A., một cô bạn học cùng lớp suốt 3 năm, trước khi cô xuất cảnh sang Pháp. Cô lai Pháp, tóc nâu, mắt nâu, dáng gầy guộc, đi đứng khoan thai, cử chỉ đoan trang, học piano thày Nghiêm Phú Phi và hát rất hay.

Tôi không gọi cảm xúc của tôi dành cho cô là rung động đầu đời, tôi biết đó là tình yêu - tình yêu thực sự, âm ỉ cháy, nghiêm túc và quay quắt. Sau khi L.A. xuất ngoại, tôi lục tìm tất cả những mẩu giấy có chữ của cô, gói gọn, cất vào một chỗ bí mật, ngày nào cũng lấy ra đọc dù đã thuộc lòng. Và nhớ. Nhớ phát điên.

Hai năm sau, chúng tôi trao đổi thư từ khá đều đặn. Thời ấy, để có tiền quay tem máy gửi sang Pháp, tôi phải nhịn ăn. Mối tình đầu của tôi bồng bềnh trôi, rồi bồng bềnh tan.

Qua thêm vài mối tình "tinh thần" như thế nữa, tôi yêu N., bạn học rồi đồng nghiệp thời tôi mới đi dạy - một thiếu nữ Huế đẹp quyến rũ, tài hoa và đào hoa.

N. là đối tượng săn đuổi của nhiều chàng trai, vừa nội địa vừa Việt kiều. Chúng tôi có hơn một năm yêu sâu đậm, hiểu theo mọi nghĩa, đầy nước mắt, những lần dọa tự tử và những ngăn trở quyết liệt từ cả hai gia đình.

Thực ra, tôi đã ý thức rất sớm là người ta vẫn có thể có những người bạn khác giới và tình bạn ấy vẫn có thể sâu nặng, bền vững mà không nhất thiết phải yêu nhau.

Tôi có vài cô bạn như vậy, thân nhau từ thời trung học hoặc đại học. Mỗi người một hoàn cảnh mà vẫn quý nhau, vẫn giữ nhau được cho đến ngày hôm nay. Sự khác nhau căn bản giữa tình yêu và tình bạn là: tình bạn không có sự chiếm hữu.

Nói hơi lạc đề như thế để nhấn mạnh rằng, nhiều khi tôi cứ phải thốt lên giá như, giá như em đừng yêu anh, giá như em đừng đòi hỏi chiếm được anh... thì chúng ta đã vui biết bao.

Tôi cũng ý thức khá sớm là mình dễ bị vây bởi vòng tròn các cô gái. Tôi không lạ khi bỗng dưng ai đó nói yêu mình, nhưng ngay cả khi chẳng có chút bất ngờ nào, tôi cũng cứ bối rối không biết nên thoát ra bằng cách gì, làm thế nào để đừng gây tổn thương.

Nếu bị một nàng nào đó mắng ngay vào mặt: "Anh là đồ khốn", tôi sẽ thấy dễ chịu. Khổ nỗi, họ không mắng. Họ khóc, họ bảo dù thế nào thì em vẫn cứ yêu anh. Thế mới bi kịch.

Tôi đã tưởng chẳng bao giờ tôi yêu được nữa. Mọi người cứ nhất nhất tin rằng, được yêu là hạnh phúc. Thì đã hẳn. Dễ chịu biết bao khi ta nhận được sự chăm sóc, vỗ về từ một người. Nhưng tôi nghĩ khác một chút: yêu được mới là hạnh phúc, bất kể có được đáp lại hay không.

Tôi đã tưởng chẳng bao giờ tôi yêu được nữa bởi hậu quả những sang chấn tâm lý nặng nề của hôn nhân và hậu hôn nhân. Tôi đã dồn hết năng lượng cho công việc, mối quan tâm bè bạn và cho con tôi. Thế mà một ngày kia, nàng đến.

Bạn sẽ chẳng bao giờ biết nàng là ai đâu. Nàng không có danh tính, không nổi tiếng và quan trọng hơn hết, cả tôi lẫn nàng đều tránh chường mặt ra làm đề tài cho thị phi. Một mối tình tuyệt đối bí mật.

Tự nhiên tôi nhớ đến lời bài hát Bí mật đã viết cho Mỹ Tâm và sửa lại thế này: "Chuyện giấu kín ấy mà, em biết anh biết thôi/ Thôi ta giấu cho riêng nhau biết, mình ta thôi".

Tôi gọi nàng là The Hidden Princess, cô công chúa giấu mặt. Bạn đã đọc Đẹp và buồn của Kawataba rồi chứ? Khi tình yêu, vốn là chuyện của hai người, biến thành chuyện của công chúng, của dư luận, thành tình yêu tập thể thì ngay cả những kỷ niệm êm dịu và trong sáng nhất cũng bị bôi nhọ.

Vì thế, chẳng bao giờ bạn biết nàng là ai đâu. Nhưng nàng hiển hiện trong mọi bài hát tôi viết thời gian gần đây. Một tiết lộ nhỏ nữa thôi: nàng rất giống V.

Người đẹp đáng yêu Ngô Mỹ Uyên: Tôi thân với cô ảo thuật gia khi tôi chưa viết nhạc, còn làm báo, chụp ảnh. Uyên khi đó còn là một trong những người mẫu triển vọng. Bây giờ, tính tình cô ấy vẫn như thế, vẫn hồn hậu, đáng yêu, vô tư, thông minh và chững chạc. Uyên cư xử có tình, còn làm việc thì nghiêm túc và chuyên nghiệp vô cùng.

Ca sĩ Hồng Nhung. Ảnh: Sinh Viên.

Người đẹp - người cộng sự lý tưởng Hà Trần luôn có sự tin tưởng tuyệt đối ở tôi trong công việc. Tôi thích sự thẳng thắn, giỏi giang và nhạy cảm của Hà. Hà là một trong những nhân tố thích hợp nhất cho nhạc của tôi.

Người đẹp khôn khéo: Có một người phụ nữ cũng đẹp và đáng quý lắm, đặc biệt là cô ấy khôn khéo vô cùng. Cũng nhờ khôn khéo nên cô tránh được nhiều cái bẫy không cần thiết. Không ai khác có khả năng đó ngoài Hồng Nhung.

Ca sĩ Ngô Thanh Vân. Ảnh: ngothanhvan.

Người đẹp nhất đối với tôi là Ngô Thanh Vân (V): Mỗi quan hệ của chúng tôi bắt đầu từ công việc, quyền lợi và nghĩa vụ với nhau. Và cứ thế mà thân nhau. Bao giờ cũng vậy, khi nghĩ đến Vân, tôi đều xem có thể làm được gì cho cô và làm thế nào cho tốt nhất.

Gặp Vân khi cô đi đóng phim trở về, tôi yên tâm vì Vân đã có một vị trí vững vàng ở điện ảnh. Rồi cô bảo: "Em vẫn muốn hát, anh có thể giúp em như trước kia không?". Dĩ nhiên là tôi không bao giờ từ chối.

Ca sĩ Ý Lan. Ảnh: Phạm Hồng Phúc.

Vân đẹp. Đẹp không thể chối cãi, đẹp hơn cả hai năm về trước dù tôi luôn trêu Vân: "Em già quá rồi đấy". Tôi thích nhìn cô ấy hồn nhiên như một đứa trẻ. Nhưng lạ lắm, khi bước chân vào công việc, đứa trẻ con đó thoát xác thành một phụ nữ nhiệt tình, nghiêm túc và chủ động vô cùng. Đây là người phụ nữ không có điều gì khiến tôi phải phiền lòng. Nhưng tôi và Vân không bao giờ tiến đến quá gần nhau. Mà thôi, nhờ có khoảng cách ấy mà tôi luôn thấy Vân "đẹp".

Ý Lan - Người đẹp khiến tôi khó lòng từ chối: Ý Lan đẹp một cách điệu đàng và sang trọng. Con gái Ý Lan đẹp như mẹ. Tôi nhớ có lần Ý Lan gặp tôi, phân bì: "Sao anh viết Tình ca nhung tặng cho Hồng Nhung mà không có bài nào tặng cho Lan thế?". Được rồi, thì có ngay Lan xưa. Tôi không thể làm phiền lòng một phụ nữ đẹp như Ý Lan.

(Theo Thế Giới Văn Hóa)

 
Lien he quang cao