Phương Thanh cất tiếng hát từ cõi lòng mất mát
"Đỉnh cao của nghề nghệ sĩ là sự cô đơn. Trước đây, tôi chẳng hiểu gì cả. Giờ nghiệm lại, tôi mới thấm thía hết ý nghĩa thật sự của nó", ca sĩ Chanh chia sẻ về những thăng trầm của chị sau 15 năm ca hát.
- Bây giờ có dịp nghiệm lại con đường đã qua của mình, cảm giác của chị thế nào?
- Người ca sĩ, khi hạnh phúc, êm đềm với hạnh phúc sẽ không còn nghĩ tới sự nghiệp nữa. Chính cảm giác cân bằng của một gia đình đã làm mất đi cái hứng thú với công việc. Khi gặp chuyện buồn về tình cảm, gia đình, cách duy nhất mà tôi làm là lao đầu vào công việc để quên hết mọi thứ. Càng cô đơn, càng đam mê công việc thì mới lên được đỉnh cao.
Đã có lúc, tôi chấp nhận cô đơn để hy sinh cho nghề nghiệp. Nhưng khoảng 3-4 năm, tôi cảm thấy quá đuối, chịu không nổi. Dù thế nào đi nữa tôi cũng chỉ là con người bình thường, vẫn có nhu cầu về tình cảm cho riêng mình. Những lúc như vậy, chỉ cần một người bạn bình thường xuất hiện đúng lúc, tôi sẽ "bắt" lấy rồi yêu ngay bất chấp vị trí của họ có như thế nào và chẳng ai có thể ngăn cản nổi. Tất nhiên, khi đã nghiêng về tình cảm, thì sự nghiệp coi như mất. Nói chung, chẳng phải ai cũng mang nghiệp nghệ sĩ vào người được đâu. Tất cả nằm ở duyên nghề, duyên nghiệp.
 |
| Ca sĩ Phương Thanh. Ảnh: chanhonline |
Trước đây, thật sự tôi không mê hát như mọi người từng nghĩ. Tôi chỉ mê đóng phim, thích coi đá banh và thích chơi thể thao. Cuối cùng, nghiệp hát đã chọn và bản thân tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình lại "lái" qua con đường này. Ở cái nghiệp này, vui cũng vui quá, còn buồn cũng buồn quá. Không ai hiểu được nỗi cô đơn này, kể cả ngồi trong một đám đông nhưng vẫn cô đơn như thường.
Có thể vì cuộc sống, tinh thần và tâm lý của tôi phụ thuộc rất nhiều vào đám đông. Hằng đêm hát, hằng tuần hát, hằng tháng hát. Đứng trước công chúng vui quá, đến khi quay trở về cuộc sống đời thường, với một, hai người đối diện, khi đó mới cảm thấy buồn và cô đơn làm sao. Có lần, trong sinh nhật của tôi, khi tất cả đang rất vui vẻ, đột nhiên mọi người ôm nhau khóc ngon lành và cũng chẳng biết khóc vì lẽ gì...
- Như thế bi quan quá. Chị nghĩ sao?
- Xin khẳng định rằng tôi không bi quan. Tôi cứ nói mãi những chuyện chẳng vui vì trong cuộc sống, tôi đã thiếu hụt rất nhiều về tình cảm. Cái gì thiếu thì nói về cái đó. Cũng giống như âm nhạc, tôi có hát được nhạc vui nhiều đâu. Vì biết mình hát không hay, hát không vui bằng người khác.
Tôi vẫn thường nói với những người bạn của mình rằng, nếu hát nhạc buồn, chẳng ai có thể hát lại Phương Thanh. Bao nhiêu nỗi buồn lẫn sự đắng cay, tôi đều nếm đủ cả, thử hỏi làm sao tôi có thể hát được nhạc vui. Chính vì sự mất mát này khiến tôi “quặn” ra tiếng hát từ chính cõi lòng của mình. Đến mức, nhiều khán giả phải bật khóc.
- Xu hướng tìm về dòng nhạc xưa đang được các ca sĩ tận dụng triệt để. Chị cũng không phải là một ngoại lệ. Chị cảm nhận dòng nhạc xưa đó theo cách nào?
- Nếu hát không được mà cứ mãi chạy theo cho bằng chị bằng em thì tôi sẽ là người chết trước. Đối với tôi, nhạc Trịnh là nơi để đo sự trưởng thành sau gần 15 năm đi hát và cũng là cột mốc rất quan trọng để đánh dấu Phương Thanh không đơn thuần là một ca sĩ của dòng nhạc thị trường.
Không phải cứ đi hát lâu năm, rồi làm nhạc Trịnh thì sẽ được khen. Người nghe dòng nhạc này rất rộng, là khán giả trí thức chứ không phải là khán giả thị trường. Nhạc Trịnh coi vậy rất khó hát. Ai bước vào nhạc Trịnh, hát không được, bước ra liền.
Đến giờ tôi vẫn còn nhớ cảm giác của lần đầu tiên hát nhạc Trịnh, ca khúc Huyền thoại mẹ, khi ấy khán giả vô cùng bất ngờ và pha lẫn thích thú. Sau lần đó, cũng có không ít người gợi ý với tôi rằng sao Thanh không làm một đĩa toàn nhạc Trịnh. Tôi không đồng ý vì còn quá sớm, vả lại chỉ mới hát có một bài thì chẳng nói lên được điều gì cả.
Cứ như thế, trong những lần đi lưu diễn, khán giả lại tiếp tục yêu cầu tôi hát Trịnh nữa. Lần này tôi hát Diễm xưa để đáp lại tình cảm của mọi người. Đến khi hát thể hiện ca khúc Ca dao mẹ, tôi mới nghĩ đến việc thực hiện một album nhạc Trịnh Thương một người. Tính tôi rất thẳng. Nếu những việc mà tôi làm mà bị khán giả chê thì sẽ bỏ ngay, không làm tiếp nữa.
- Năm 2005, dường như chị đang “bứt phá” trong vai trò diễn viên. Nghiệp diễn xuất có gì thu hút chị?
- Chẳng hiểu năm nay tại sao tôi lại nhận lời đóng phim nhiều như thế mặc dù ngay từ đầu năm đã xác định chắc chắn sẽ làm live show kỷ niệm 15 năm đi hát. Mọi chuyện tính đã đời, cuối cùng đều bị bể.
Đầu tiên là vai bác sĩ tâm thần trong Hồn Trương Ba da hàng thịt, rồi Tiểu Long Nữ ở phim Đẻ mướn, hay Tư "Hàng Bông" trong Thập tự hoa... Vai nào cũng dễ thương cả, bỏ thì uổng lắm nên quyết định nhận luôn.
Mặc dù mang tiếng là vai phụ, nhưng những vai diễn trên chẳng dễ xơi chút nào. Mỗi nhân vật với từng tính cách đặc trưng, rồi số phận cũng khác nhau, điều này đòi hỏi tôi phải hóa thân sao cho trọn vẹn.
Chỉ riêng cái tật nói nhiều và cà lăm của Tiểu Long Nữ làm tôi phải khổ sở khi suốt ngày ngắm mình trong gương tập nói cà lăm. Rồi diễn làm sao khiến khán giả bật khóc trước cuộc đời của nhân vật Tư "Hàng Bông", mặc dù kịch bản yêu cầu tôi phải đóng hài để chọc cười mọi người... Đóng phim cực lắm, chẳng sướng gì, đến mức nhập viện vì kiệt sức. Bất chấp mọi khó khăn, tôi tự nhủ cố gắng diễn thật tốt không làm khán giả thất vọng.
- Kiểm tra lại tài sản của mình, gia tài lớn nhất của chị là gì?
- Gà Con. Có con rồi, tôi dường như chín chắn và đằm thắm hơn nhiều so với trước. Một cảm giác rất lạ mà từ trước đến giờ tôi vẫn chưa có được... Hôm nay Gà Con "láo" lắm rồi. Mồm to. Khóc to. Chân rất khỏe, mỗi lần thả vào bể bơi đạp um sùm. Điều quan trọng là Gà Con cũng cực kì thích “tám” như mẹ của nó, phải ê a một hồi rồi mới chịu đi ngủ. Mỗi khi đi diễn xa nhà, nhớ Gà Con quá đến mức không ngủ được. Nhớ vô cùng nhưng chẳng dám gần vì sợ Gà Con quen hơi mẹ, không ngủ được khi không có tôi bên cạnh. Như thế sẽ tội cho nó lắm.
Những lúc đi hát khuya, trở về nhà, nhìn Gà Con đang say sưa trong giấc ngủ, lòng tôi bừng lên niềm hạnh phúc không thể diễn tả. Và tôi tự nhủ: "À ơi, ngủ ngoan Gà Con nhé".
(Theo Sinh Viên)