Thứ ba, 28/6/2005, 10:58 GMT+7

'Khán giả không bị dụ dỗ một cách dễ dãi'

Đó là lời khẳng định của đạo diễn trẻ Lê Bảo Trung. Không lớn tiếng, chỉ lặng lẽ làm việc, nhưng đạo diễn gốc miền Tây này luôn tỏ ra "được việc" và chứng minh bản thân bằng không ít giải thưởng đáng mơ ước đối với bất kỳ đạo diễn trẻ nào.

- Làm "Đẻ mướn", với dàn diễn viên là hoa hậu, ca sĩ, chưa biết diễn thế nào nhưng chắc là nhiều scandal. Nếu người ta nói anh đánh đu tên tuổi và thuộc tuýp "đạo diễn bình dân", làm phim câu khách, anh nghĩ sao?

- Tôi chọn Đẻ mướn là đã chấp nhận một thử thách: Làm phim cho số đông và làm sao để thu hút thật nhiều người xem. Nhưng đó không phải là bộ phim rẻ tiền. Nó vẫn có những tiêu chí nghệ thuật và là tất cả tâm huyết của tôi, bởi nếu là một câu chuyện nhạt nhẽo, ngô nghê chắc chắn không có được sự đồng cảm của người xem. Khán giả bây giờ đâu dễ dụ theo kiểu dễ dãi, hời hợt như trước. Tên phim đặt ra với mong muốn người ta thấy rằng đây là phim của mọi người. Hãy cứ xem phim rồi đánh giá tôi có phải là đạo diễn bình dân hay không.

Hà Kiều Anh và Chi Bảo trong phim Đẻ mướn.
Hà Kiều Anh và Chi Bảo trong phim Đẻ mướn.

- Theo lời anh thì "phim nhất định sẽ được làm theo khuynh hướng hiện đại, khác với lối làm phim từ trước đến nay". Vậy cái "mới" đó là gì?

- Là cách dàn dựng, kể chuyện theo hướng hiện đại mà ở đó tiết tấu là quan trọng nhất. Không phải nhanh, gấp mới là hiện đại, mà người xem cảm nhận được tiết tấu phụ thuộc vào cảm xúc. Có những phim tiết tấu rất chậm, nhưng cảm xúc tràn đầy. Tôi muốn khán giả cùng cảm xúc với những thước phim được chuyển tải, có đoạn khóc, cười, sợ hãi, hồi hộp... Khuynh hướng hiện đại mà tôi muốn làm: Đo cho được tận cùng cảm xúc của khán giả.

- Anh nói rất quý thời gian khán giả đến xem phim của mình và nếu phim vô vị, không đem lại được điều gì đó thì anh thấy mình có lỗi. Vì sao anh nói vậy?

- Áp lực của tôi không chỉ là việc phải kiếm cho được doanh thu hơn 4 tỷ đồng để hoàn vốn, tái đầu tư sản xuất, mà quan trọng hơn là tạo cho khán giả niềm tin đối với phim Việt. Vì thế, khi tôi mời họ đến với phim của mình, chắc chắn có nhiều thứ để xem và câu chuyện cũng sẽ có nhiều điều để nghĩ.

Có nhiều cách để người ta xem phim, và tôi gom hết các kiểu xem ấy vào trong phim của mình: giải trí với cười, khóc, suy tư, trăn trở và cả... nóng bỏng. Trong 90 phút, khán giả phải luôn dán mắt vào màn ảnh với những bất ngờ tiếp nối, nếu không tập trung sẽ không hiểu câu chuyện. Để làm được một bộ phim như thế không dễ, nhưng tôi tin với êkip cộng sự giỏi, điều ấy sẽ thực hiện được. 

- Có nhận định đạo diễn điện ảnh Việt Nam chưa ai có phong cách riêng, anh nghĩ sao?

- Tôi không nghĩ vậy. Mỗi cá nhân đã khác nhau, mỗi đạo diễn chắc chắn sẽ có cách làm riêng. Ngay như các đạo diễn cùng ra trường khoá tôi, mỗi người có một style riêng, không ai giống ai và đều theo đuổi một đề tài khác nhau, xem phim có thể nhận ra ngay. Như phim của Võ Tấn Bình, Vũ Thái Hoà, Hồng Ngân, Nguyễn Quang Dũng... Quan trọng là phải nhìn vào thực tế của điện ảnh Việt đang như thế nào, chứ đừng so với các nền điện ảnh khác và đòi "bùng nổ màn ảnh".

- "Đẻ mướn" là phim trong nước đầu tiên đưa ra chủ trương "hạn chế khán giả dưới 18 tuổi". Anh đang dùng chiêu "sexy trong phòng the" để kéo chân khán giả đến rạp?

- Nói thẳng như thế để khẳng định phim này không dành cho thiếu nhi và khoanh vùng rõ đối tượng khán giả. Bởi nếu trẻ em có xem thì cũng không hiểu được vấn đề phim chuyển tải, chứ không chỉ vì có những cảnh nóng. Tất nhiên, những cảnh nóng ấy sẽ không quá thô thiển, trần trụi theo kiểu Tây, và chỉ trong giới hạn cho phép. Tôi xác định là phải làm đẹp và có cách thể hiện riêng của tôi với những cảnh ấy. Nếu tôi xem thấy không đẹp, tôi sẽ cắt trước khi đưa ra khán giả.

- Bản thân anh thấy ở mình có điều gì "hơn người" khiến ông bầu Phước Sang tin tưởng bỏ 4 tỷ đồng cho anh làm phim?

- Đó là thương hiệu của tôi, từ cái nôi TFS mà tôi đã khẳng định được khả năng của mình trong giới điện ảnh. Tôi không thể nói rõ về cảm xúc của nhà sản xuất, nhưng anh Phước Sang tỏ ra rất mạnh dạn và tin tưởng mở lời với tôi rằng: Cứ việc làm thoải mái, làm "cho đã" bản thân tôi trước. Mọi chuyện còn lại là của anh ấy, ngoài ra không yêu cầu điều gì hết. Khi người ta đã tin tưởng mình như vậy, đương nhiên tôi không cho phép mình thất bại. Nếu thất bại thì phải chấp nhận mình không có tài năng, không thể bao biện bằng điều gì khác.

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

 
Lien he quang cao