Thứ tư, 5/12/2007, 08:53 GMT+7

Chuyến du hành đặc biệt đến Triều Tiên (phần 6)

Ảnh:
Toàn cảnh khu Bàn Môn Điếm nhìn từ phía Triều Tiên. Ảnh: Tuổi Trẻ / Stephen Codrington.

Chúng tôi đến giới tuyến giữa Hàn Quốc và Triều Tiên - khu Bàn Môn Điếm. Đập vào mắt là những ngọn đồi. Dù phía trên đỉnh rực rỡ sắc màu thì phía dưới luôn là những công trình bằng bêtông.
> Phần 5

Dọc theo quốc lộ, có thể nhìn thấy hàng loạt tảng bêtông cao khoảng hơn chục mét xếp san sát. Chúng sẽ được nổ mìn khi xảy ra chiến sự để làm tắc nghẽn đường.

Chúng tôi dừng lại ở một trạm kiểm soát trong khoảng nửa tiếng đồng hồ để vào khu vực phi quân sự. Sau khi giấy tờ được kiểm tra kỹ càng, chúng tôi qua một cái hiên. Hai anh bộ đội lên xe để "bảo đảm an ninh cho đoàn". Một anh làm hướng dẫn viên, nói được tiếng Trung nên tôi có thể chuyện trò trực tiếp. Trước khi đến, tôi nghĩ chỉ đi quan sát chứ không nói được chuyện gì vì đây được xem là một trong những khu vực căng thẳng nhất thế giới này.

Khu vực phi quân sự liên Triều có chiều rộng chừng 4km cho mỗi bên đường giới tuyến, kéo dài từ đông sang tây bán đảo Triều Tiên. Khi tôi đến Hàn Quốc một năm trước, khu vực phi quân sự nước này nhìn thật khô khan và hoàn toàn dành cho các công trình quân sự, không có dấu hiệu gì của đời sống dân sự. Nên tôi cho rằng những khu vực thuộc vùng giới tuyến của Triều Tiên cũng được quân sự hóa như vậy. Tuy nhiên đó chỉ là lầm tưởng!

Trước tiên chúng tôi thăm một gian phòng nhỏ, nơi từng ký kết hiệp định đình chiến, và tranh luận khá lâu với anh bộ đội dẫn chúng tôi đi tham quan về chủ đề thời sự quốc tế, về Bush "con". Rồi họ hỏi chúng tôi về khủng hoảng hạt nhân Iran. Dĩ nhiên người Triều Tiên theo dõi kỹ vụ này. Anh bộ đội đi cùng quả là dễ chịu.

Một lúc sau, chúng tôi đi tới sát biên giới, một khu nhà xây dựng trên cả đất Bắc và Nam, với một vài tòa nhà trung tâm được lắp ghép ngay trên nền phân giới màu trắng. Anh hướng dẫn cho phép chúng tôi chụp ảnh các tòa nhà cũng như binh lính. Đúng là khó tin vì ở phía Hàn Quốc, chụp ảnh bị cấm tiệt trong phạm vi nhiều kilômet.

Chúng tôi đi vào tòa nhà lắp ghép, đi một vòng quanh cái bàn tròn, nhiều lần vượt qua biên giới "vô hình" và chúng tôi tiến sang đất Hàn trong một hay hai phút.

Đến nay, hai miền Triều Tiên đã đồng ý về việc cho phép các đoàn khách tham quan được qua lại vùng giới tuyến này, một điều mà người ta không dám nghĩ tới trước đây. Bây giờ đã có nhiều người Hàn Quốc du lịch tới núi Kim Cương và khu công nghiệp Kaesong.

Ảnh:
Lính hai miền Triều Tiên giáp mặt nhau hằng ngày và chỉ cách nhau đường phân giới. Ảnh: Tuổi Trẻ / Stephen Codrington.

Khi ra khỏi tòa nhà, chúng tôi chụp ảnh lính biên phòng. Những người lính hai miền Triều Tiên ngày ngày đối mặt nhau, cách chừng vài mét mà không bao giờ nói chuyện hay trao dù chỉ một cái nhìn. Tôi thật sự muốn đọc ý nghĩ trong đầu những người lính này.

Chúng tôi đứng cách đường ranh giới màu trắng chỉ bảy hay tám mét, bên kia những lính Hàn Quốc nhìn chúng tôi chăm chú qua ống nhòm. Nhóm tôi đi tới trạm quan sát của Triều Tiên nằm trong vùng phi quân sự cách đó không xa. Một sĩ quan khác đón chúng tôi ở đó. Anh này trông rất dễ thương, vui tính và tươi cười.

Anh chỉ dẫn chúng tôi quan sát khu phi quân sự bằng ống nhòm, chúng tôi nhìn thấy những trạm quan sát của Hàn Quốc và Liên Hiệp Quốc nằm ở bờ phía nam đường giới tuyến. Anh sĩ quan nói với chúng tôi là phía Hàn bố trí cả vũ khí trong các trạm quan sát, và điều này "vi phạm trắng trợn" các công ước. Dĩ nhiên, anh quả quyết rằng Triều Tiên không làm điều đó và rất tuân thủ luật quốc tế. Chúng tôi dễ dàng nhìn thấy bức tường bằng bêtông do Mỹ và Hàn Quốc dựng lên nhằm "ngăn chặn sự xâm chiếm" của Triều Tiên. Quả thật là khi tôi đi thăm vùng phi quân sự thuộc Hàn Quốc thì không được phép nhìn thấy bức tường này.

Vào tầm giữa trưa, loa phát thanh Hàn Quốc phát nhạc. Do không hiểu tiếng Triều nên tôi nhờ Kim dịch lời. Một phút sau anh nói rằng lời bài hát không thật rõ và anh tin là nó liên quan đến chính trị. Tôi hỏi liệu phía Triều Tiên có làm tương tự như vậy không, các anh cam đoan là không, nhưng trong đầu tôi hiện rất rõ những cột phát thanh khổng lồ của Triều Tiên mà tôi nhìn thấy từ Hàn Quốc. Tôi cũng nhớ những điều mà người Hàn nói với tôi cách đây một năm là cả hai miền vẫn đều đặn chĩa loa phát thanh sang phía đối phương.

Tôi nói về đường hầm mà tôi từng tham quan ở Hàn Quốc. Phía Hàn Quốc đã khám phá bốn đường hầm mà họ ước tính mỗi giờ có thể chuyển hàng nghìn lính Triều Tiên. Người ta ước tính còn khoảng 20 đường hầm nữa chưa được tìm ra. Anh sĩ quan khẳng định rằng những đường này được đào trong chiến tranh, trong khi ở Hàn Quốc người ta nói chúng được xây dựng sau chiến tranh.

Rồi cũng đến lúc tạm biệt. Tôi tặng viên sĩ quan những điếu thuốc Trung Quốc, dĩ nhiên là anh thích và anh cũng không từ chối những điếu nhãn hiệu Mỹ mà những người trong đoàn tặng.

(Theo Tuổi Trẻ)

Link Site
 
 
 
 
Lien he quang cao