Chuyến bay kỳ diệu trong ngày đẹp nhất năm
Chứng kiến toàn bộ sự cố và cuộc thoát hiểm ngoạn mục của 164 hành khách trên chuyến bay VN453 từ Cam Ranh về TP HCM chiều 7/8, bác sĩ Phan Trung Hòa (Bệnh viện Từ Dũ) đã gọi đây là chuyến bay kỳ diệu trong ngày đẹp nhất năm mà ông không bao giờ quên.
> Sự cố máy bay qua ống kính độc giả /Hạ cánh khẩn cấp, máy bay Vietnam Airlines nổ lốp
Bác sĩ Hòa đã gửi email chia sẻ cảm xúc của mình trong suốt hành trình bay, từ khi cất cánh đến lúc tiếp đất an toàn với độc giả VnExpress.net:
Tôi là một trong 164 hành khách trên chuyến bay VN453 từ Cam Ranh về TP HCM lúc 13h20 chiều qua. Đối với tôi, tất cả diễn ra thật kỳ lạ và kỳ diệu, và tôi sẽ không bao giờ quên ngày này, cái ngày đẹp nhất trong năm.
Tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành, sâu sắc của gia đình tôi đến Cơ trưởng - ông Jual Ruiz người Peru và toàn bộ phi hành đoàn.
 |
| Những hành khách cuối cùng rời khỏi máy bay. Ảnh: Tống Phương. |
Tham gia chuyến bay vào thứ 6, ngày 7 tháng 8 năm 2009 (6789), nhưng đến gần buổi trưa hôm đó, tôi mới được biết các con số trên rất đặc biệt, mang hàm ý "San bằng tất cả - 6789". Và quả thật, những gì diễn ra trên chuyến bay mới thật là kỳ diệu.
Lúc 13h20, tất cả hành khách đã ngồi vào vị trí của mình mà máy bay vẫn không đủ độ lạnh, một hành khách nước ngoài không chịu nổi nóng đã phải to tiếng phàn nàn. Chỉ khi máy bay đã cất cánh được khoảng 5 phút thì không khí trong máy bay mới mát và dễ thở hơn. Nhưng trước đó, với nhiều năm kinh nghiệm… ngồi trên máy bay, tôi đã cảm nhận được sự không bình thường của bánh sau bên phải của máy bay khi chuẩn bị cất cánh.
Đã có tiếng lạch cạch to và cảm giác sóc bên phía phải của máy bay mà rất dễ nhận ra. Nếu bạn hay đi máy bay sẽ có thể cảm nhận là máy bay lăn trên đường băng không êm như mọi lần. Tiếng lạch cạch 3 lần phát ra liên tiếp trước khi máy bay cất cánh được khoảng 5-6 giây.
Nhưng rồi tiếng lạch cạch nhỏ dần, máy bay chạy êm ả hơn giúp tôi chợp mắt được khoảng 15 phút cho đến khi có tiếng của cô tổ trưởng tiếp viên (rất xin lỗi vì tôi đã không nhớ chính xác tên cô) thông báo máy bay chuẩn bị giảm độ cao để hạ cánh. Thông thường, khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, hành khách đều có cảm giác thay đổi áp suất, ù tai, rồi chòng chành nhẹ trước khi đáp xuống đường băng. Nhưng sau khoảng 10 phút giảm độ cao, tôi cảm nhận chiếc máy bay lại tăng tốc. Cảm giác này tôi đã có kinh nghiệm khi năm ngoái do mưa to tại TP HCM mà máy bay cố gắng hơn 3 lần không thể hạ cánh đành phải đáp xuống sân bay Ban Mê Thuột để đổ thêm xăng và chờ thời tiết bớt xấu.
Tôi cùng một số hành khách khác đã 4 lần nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc của những dãy phố, tòa cao ốc. Cảm giác máy bay bay nhiều vòng, lên rồi xuống, nhanh rồi chậm, nghiêng trái rồi nghiêng phải cứ nối tiếp nhau. Chúng tôi đã được Cơ trưởng 2 lần thông báo về khó khăn trong hạ cánh. Lúc đó, tôi quan sát thật nhanh nhưng thật kỹ bầu trời, mây, nắng, nhà cửa phía dưới, cửa kính của cửa số máy bay..., và tự khẳng định rằng sự cố không hạ cánh được của máy bay không thuộc về thời tiết.
Thật kỳ lạ, lúc ấy tôi không hề sợ mà lại hết sức tin tưởng vào kinh nghiệm và năng lực của tổ lái. Đặc biệt là những hành khách xung quanh tôi cũng không thể hiện hoảng hốt dù sự lo lắng cũng thể hiện qua ánh mắt, những cử động của bàn tay không chủ ý, những cái thở dài thật nhẹ, những cái đầu quay qua quay lại để quan sát… Tổ tiếp viên cũng giữ được bình tĩnh cho mình và cho tất cả hành khách - một điều hết sức quan trọng.
Cuối cùng thì sau 3 lần thông báo của cơ trưởng, hình ảnh những ngôi nhà qua cửa sổ máy bay đã có thể được thấy gần hơn, hình ảnh chuyển từ những cái nóc qua những bức tường rồi thảm cỏ và đường băng cũng đã hiện ra. Mọi người vỗ tay đồng loạt và rất to.
Nhưng chưa kết thúc sự kỳ lạ tại đây.
Khi máy bay vừa hạ cánh khá nhẹ nhàng, tôi nghe rất rõ tiếng bánh xe bên phải chạy không êm và ngay sau đó là 2 tiếng nổ bánh xe liên tiếp cách nhau khoảng 2 giây. Lúc này nếu các bạn đã từng bị bể lốp xe máy thì cảm nhận ngay được tiếng “niềng” của bánh xe máy bay bên phải đang cố lăn theo quán tính. Sự chậm lại của bánh xe bên phải tất yếu làm cho máy bay “quẹo” phải bất đắc dĩ, và sự kỳ diệu bắt đầu.
Điều kỳ diệu đầu tiên là bên phải đường băng là đất và cỏ, đủ rộng để máy bay dừng lại được mà không đụng đầu hay cánh phải vào tường rào chắn ranh giới của đường băng, nếu có dễ gây nổ máy bay.
Điều kỳ diệu thứ 2 là toàn bộ hành khách vẫn bình tĩnh và chờ lệnh của tổ lái.
Điều kỳ diệu thứ 3 đó chính là cô tiếp viên trưởng nhỏ nhắn đầy nữ tính bỗng trở nên mạnh mẽ, can đảm và cương quyết trong mệnh lệnh. Khi toàn bộ ánh sáng trong máy bay vụt tắt, tiếng cô rất rõ và đủ lớn ra lệnh “tháo giầy” - “xuống” bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Tôi ngồi ghế C ngay cửa thoát hiểm bên cánh trái máy bay. Một thanh niên người nước ngoài đã thực hiện gọn gàng động tác mở cửa thoát hiểm theo đúng hướng dẫn ghi trên cửa và ghi phía sau hàng ghế phía trước chúng tôi, những ghế gần cửa thoát hiểm (mà tôi cũng đã kịp học thuộc lòng trong khi máy bay đang bay mấy vòng trước khi hạ cánh).
Tôi cùng mọi người bắt đầu ra bằng cửa thoát hiểm. Do chưa thấy cháy hay nổ nên mọi người cũng khá bình thĩnh trừ một phụ nữ ngồi hàng ghế 11 phía trước tôi, chị nhỏ người nhưng thật nhanh nhẹn đã leo lên thành ghế, phóng người trước mặt tôi và thật nhanh thoát ra cửa khiến chúng tôi dừng lại trong chốc lát.
Tôi thoát ra được cửa khá sớm, khoảng là người thứ 4. Nhưng ngay sau tôi là rất nhiều người cả phụ nữ, trẻ em và người già, xô đẩy về phía máng trượt cấp cứu, tôi liền chạy ra phía trước gần mép trước cánh máy bay. Nhìn xuống đất cũng khá cao, tôi chợt nhớ hồi năm 16 tuổi tôi cũng đã từng nhảy từ độ cao 6 m xuống không sao nên tôi quyết định nhảy, và… bụp.
Tôi tiếp đất, xem có còn nguyên không, và tôi vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng khi đứng dậy đi thì tôi mới thấy đau nhói gót chân trái nhưng cũng lết được ra xa khỏi máy bay. Mọi người lần lượt trượt xuống và gấp gáp chạy xa máy bay, càng xa càng tốt với sự hướng dẫn của nhân viên mặt đất.
Vài người kịp bình tĩnh lấy máy quay phim, tôi cũng lấy điện thoại di động ra ghi lại những hình ảnh đặc biệt, mãi mãi không quên này. Và những người rời máy bay sau cùng là các tiếp viên và cuối cùng là cơ trưởng - người mà sau đó tôi được biết đã phối hợp với nhân viên mặt đất nhiều lần để nhờ mặt đất khẳng định là 2 càng bánh xe sau của máy bay đã mở ra trước khi hạ cánh và bay lòng vòng để tiêu thụ bớt lượng xăng trên máy bay - đây là yếu tố quyết định phương án hạ cánh an toàn hay không.
Hình ảnh những chiếc áo dài đỏ thẫm lần lượt trượt khỏi máy bay thực sự gây ấn tượng cho tôi, trong đó ấn tượng nhất là đôi chân trần của cô tiếp viên trưởng. Cô vẫn đi chân đất vào vùng an toàn trong sân bay. Tất cả họ, những cô gái tiếp viên hàng không Vietnam Airlines đó thật dễ thương và đẹp trong mắt mọi người. Tôi thật lòng cảm ơn thái độ đúng mực, xử lý bài bản và chính xác của các cô và tổ lái khi xảy ra biến cố.
Cũng cần nói thêm là do chưa từng có sự cố tương tự, việc huy động lực lượng ứng cứu chưa thật nhanh nhưng chúng tôi ai cũng thông cảm với sự nỗ lực hết mình của các anh chị nhân viên sân bay Tân Sơn Nhất. Mọi người đều hết sức nhiệt tình, chu đáo và sớm đưa công việc xử lý sự cố đạt mức độ nhịp nhàng và hiệu quả. Tôi chỉ có một góp ý nhỏ là phi hành đoàn có lẽ nên liên hệ trước với Bệnh viện 115, Bệnh viện cấp cứu Trưng Vương trong thời gian máy bay đang bay vòng vòng (khoảng 30 phút) thì khả năng ứng cứu về y tế sẽ cao hơn và hiệu quả hơn.
Nhưng vượt lên tất cả, tôi cho rằng chuyến bay đã tiếp đất ngoạn mục trong một ngày đặc biệt - 6789. Một chuyến bay theo tôi là kỳ lạ mang đến điều kỳ diệu cho toàn bộ hành khách và phi hành đoàn.
Bác sĩ Phan Trung Hòa - Bệnh viện Từ Dũ, TP HCM
* Bạn chứng kiến sự cố này, hãy chia sẻ hình ảnh, clip về địa chỉ: kinhdoanh@vnexpress.net hoặc tại đây
Chúc mừng và rút kinh nghiệm
Xin chúc mừng tổ lái và tất cả hành khách của chuyến bay ngày đặc biệt. Tổ tiếp viên đã hành xử đúng mực - bình tĩnh để giúp mọi người thoát hiểm một cách ngoạn mục. Bộ phận mặt đất cần hoàn thiện công việc hỗ trợ ngày một hoàn hảo.
Hieunhan