Thương vợ
Đã bao giờ em thấy mình mệt mỏi? Đã bao giờ em thấy mình lạc lõng không em? Về nhà chồng - vẫn biết rằng đó là quy luật bất thành văn của thế gian này dành cho tất cả phụ nữ, nhưng riêng tôi sao thấy thương em nhiều thế!
Em lặng lẽ đi về nơi tôi…! Con đường nhỏ bao mùa nắng chói chang rồi bao mùa mưa tầm tã, nó cứ thế theo em tự nhiên tìm về với tôi. Đã bao giờ em thấy mình mệt mỏi? Đã bao giờ em thấy mình lạc lõng không em? Về nhà chồng - vẫn biết rằng đó là quy luật bất thành văn của thế gian này dành cho tất cả phụ nữ, nhưng riêng tôi sao thấy thương em nhiều thế! Ngày qua ngày, tôi hạnh phúc ngắm nhìn em tập tành để được thấy mình đáng yêu hơn trong thế giới mới - nhà chồng!
Khi em buồn hay một lúc lầm lì khó hiểu, tôi bất an, lo lắng tìm cho ra nguyên nhân. Tôi âm thầm theo dõi em từng bước, tôi rất sợ khi thấy em im lặng hay thấy khoé mắt em bất chợt đỏ hoe. Tôi biết rõ chế độ vận hành của cái “thế giới mới” mà em đang cố gắng hoà mình. Còn với em, cần có thời gian khi em đã quá quen với thế giới riêng cũ! Tôi thực sự hiểu và ngày ngày mong đợi…
Thế rồi con chúng mình ra đời. Tôi hãnh diện khi mọi người bảo nó trông giống bố, em ghen tị bảo nó là con em. Có đôi lúc thấy nó hất tóc, sao mà trông giống em đến thế. Còn lúc ăn…trông đích thị là tôi! “Thế giới mới" của em đã có thêm một thành viên vô giá. Cứ như thế tôi và em âm thầm phân chia công việc nhà. Cùng vui mừng khi thấy con mình ngày một khôn lớn, lúc ỉu xìu khi con mình biếng ăn hay một chút ho khan. Tôi và em nhìn con cùng tận hưởng niềm hạnh phúc vô bờ - con của chúng mình.
“Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”, câu nói của người xưa chẳng bỏ đi bao giờ. Tôi và em càng thấy thấm thía hơn khi nuôi cô con gái cưng của mình. Em bất chợt nhớ lại vào ngày cưới của chúng tôi, mẹ chồng đã trao cho em một chiếc nhẫn hai chỉ vàng và nghẹn ngào nói: “đây là món quà nhỏ mẹ giành dụm được để tặng con, mẹ chẳng có gì cho con trai mẹ cả… Mẹ đã tặng cả cuộc đời của mẹ rồi”. Tôi và em đến bây giờ càng trân trọng những gì mà các bậc cha, mẹ của chúng tôi đã để giành rồi sẵn sàng trao tặng cho chúng tôi. Chúng tôi hạnh phúc và thực sự nâng niu sự thừa hưởng ấy. Tôi và em đang mong đợi đứa con thứ hai.
Ngày nối ngày, em vội vã đi về. Xin tặng em mấy câu thơ:
Em bồng bềnh tắm mùa thu đến vội
Cả mênh mông, vàng rực rỡ cỏ hoa
Thu đằm thắm là tình tôi trong đó!
Giành tặng em, vợ “bé bỏng” của tôi!
Phạm Mạnh Cường
Chia sẻ những mẩu chuyện vui buồn, cảm xúc, clip, ảnh, blog... về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net