Thứ sáu, 18/7/2008, 10:04 GMT+7

Lẽ nào chúng ta để lạc mất nhau

Nếu còn có thể gặp lại anh một ngày nào đó, có thể em sẽ nhảy bổ vào, hung hăng đấm đá túi bụi, hoặc nếu không kìm chế được, rất có thể em sẽ “băm vằm” anh ra, moi tim anh ra, xem trái tim anh được làm bằng gì,…

Anh không còn trẻ.

Em thì đã nhiều tuổi.

Cả hai chúng ta đã phải vượt qua biết bao ngã rẽ, biết bao lối đi quanh co mới nhìn thấy được nhau, người này mới biết được sự tồn tại của người kia trên đời. Dù rằng chúng ta không hề có cơ hội gặp gỡ nhau trực tiếp, nhưng để duy trì được mối quan hệ suốt hơn hai năm qua, không thể phủ nhận một điều, chúng ta có ý nghĩa với nhau. Ý nghĩa như thế nào thì tự mỗi chúng ta hiểu.

Ấy thế mà, lẽ nào chúng ta để lạc mất nhau???

Em đã rất suy sụp, hụt hẫng, tưởng chừng như không thể lết đi được. Nhưng em chưa bao giờ giải quyết nỗi buồn theo hướng tiêu cực, thế nên, em đã lựa chọn tiến lên. Thời gian đầu em vừa đi vừa dấm dứt khóc, nước mắt nước mũi nhoè nhoẹt, vấp ngã liên miên…Rồi lại tự đứng đậy, đi tiếp. Đi được một đoạn thì em không còn khóc nữa. Em đã biết tiết kiệm chính giọt nước mắt của mình. Đi thêm đoạn nữa thì mặt em đã tươi rói, hồn nhiên như cô tiên líu lo nhảy nhót, dịu dàng ngắm nhìn những hoa hoè hoa sói, chim chóc, cây cối bên đường…Em ghi nhớ tất cả, biết đâu một ngày kia sẽ gặp lại anh, em sẽ có nhiều thứ hay ho mà tíu tít kể chuyện.

Nếu còn có thể gặp lại anh ở ngã rẽ kế tiếp, lúc đó, em sẽ làm thế nào nhỉ? Có lẽ em sẽ lao đến bên anh, ôm thật chặt và không cho anh chạy thoát nữa! (Không ổn, như thế thì mất thể diện quá!).

Nếu còn có thể gặp lại anh ở một đoạn đường khác, lúc đó, em sẽ xử trí thế nào nhỉ? Có lẽ em sẽ ngẩng cao đầu, kiêu hãnh bước qua anh, lờ tịt anh. Người dưng thường đối xử với nhau như thế! (Nhưng, nếu như anh cũng phớt lờ em đi thì em biết làm sao?!).

Cũng có thể em sẽ nhảy bổ vào anh, hung hăng đấm đá túi bụi, hoặc nếu không kìm chế được, rất có thể em sẽ “băm vằm” anh ra, moi tim anh ra, xem trái tim anh được làm bằng gì, nếu còn có thể gặp lại anh vào một ngày nào đó…

Cũng có thể, nếu còn gặp lại anh, em chỉ đứng im, nhìn như thôi miên vào đôi mắt anh, “điều khiển” anh tiến gần lại phía em, ôm em thật chặt vào lòng, em sẽ vùng vẫy một lúc để lấy lệ, sau đó thì xuội lơ chân cẳng, và sẽ khóc thật to lên ăn vạ cho anh biết!

Và, khả năng cao nhất mà em có thể làm nếu còn gặp lại anh tại một thời điểm nào đó, sẽ là tỏ vẻ ngạc nhiên đến…sững sờ, hai mắt sẽ trợn tròn lên toàn lòng trắng là lòng trắng, đầu thì lắc tít mù, tiếp đến em sẽ đon đả ngọt nhạt thăm hỏi dò xét anh, xem anh sẽ phản ứng như thế nào rồi sẽ…tuỳ cơ ứng biến.

Tóm lại là, nếu còn có thể gặp lại anh, em vẫn chưa nghĩ ra được một “kịch bản” hoàn chỉnh. Mà em, càng ngày càng già yếu, em e rằng không còn đủ sức để đi đến ngã rẽ kế tiếp, nếu anh cứ bắt em phải cùng anh chơi trò cút bắt mãi như thế này!

Còn anh, nếu gặp lại em, anh sẽ làm thế nào nhỉ???

Ô mai già

Người gửi: Ngo Quynh Anh

Mình cũng đang ở trong tâm trạng của bạn nên cảm thấy được an ủi rất nhiều khi đọc bài viết của bạn. Có lẽ chúng ta cũng trạc tuổi nhau. Và mình cũng đang rất suy sụp khi chia tay người yêu của mình. Mình cố nghĩ ra đủ mọi cách để tự mình động viên, an ủi mình nhưng không phải lúc nào cũng cảm thấy dễ chịu. Nếu khi nào bạn tìm được cách nào đó để cảm thấy bớt đau khổ thì hãy mách cho mình với nhé.

Người gửi: Trần Ngọc Minh

Bài viết này thú vị quá, mình cũng đang như bạn. Chia tay rồi mà không hiểu vì sao, cứ ấm ức mãi. Nhiều lúc mình cũng tưởng tượng ra viễn cảnh gặp lại người đó ở một ngã rẽ nào đó, thế nhưng tưởng tượng chỉ là tưởng và nếu có gặp lại người đó thật thì chăc là sẽ chẳng trùng với kịch bản nào trong tưởng tượng cả bạn nhỉ. Đọc bài viết của bạn mình bật cười và thấy vui quá, lại thấy hồn nhiên như cô tiên vậy. Chẳng việc gì phải buồn và cũng chẳng việc gì cứ phải tưởng tượng ra viễn cảnh gặp lại người ấy cho mệt óc, việc gì đến sẽ đến. Mình ngày một già yếu, chắc gì đã đủ sức để đi đến ngã rẽ tiếp theo mà gặp họ bạn nhỉ.

Người gửi: Thuỳ Minh

Chỉ xin đổi 2 từ anh thành em và ngược lại trong bài viết này để nói lên tấm lòng của tôi. Một tâm sự mà có lẽ ít người thổ lộ.
Cám ơn tác giả và toà soạn

Người gửi: Đào Lê Dung

Công việc của tôi khá bận rộn nên đọc những tâm sự, những cảm nhận của mọi người sống quanh mình trong khoảng thời gian ít ỏi cũng là một hạnh phúc. Có những bài viết đã làm nảy mầm trong suy nghĩ của tôi về tình yêu thương con người mà xã hội hiện tại đang dần bị quên lãng. Cảm ơn Toà soạn đã xây dựng một khoảng lặng cho mọi người được viết, được sẻ chia những cảm nhận từ cuộc sống.

Link Site
Góc thiên thần nhỏ
Con là Trần Anh Duy, sinh ngày 22/12/2008. Ở nhà con được gọi là bé Bim. Con sống cùng bố mẹ tại thôn Nhân Mỹ, xã Mỹ Đình, huyện Từ Liêm, Hà Nội.
Cháu là Vũ Mai Linh, sinh ngày 23/2/2003. Cháu ở Linh Đàm, Hoàng Mai, Hà Nội. Bức hình này bố cháu chụp cho cháu hôm đi Hạ Long hè năm 2008 lúc cháu 5 tuổi.
.
 
 
 
 
 
Lien he quang cao