Thứ sáu, 23/5/2008, 10:05 GMT+7

Em thà bị anh 'đá' còn hơn

Bọn bạn em nhiều khi cũng bó tay vì không biết làm sao cho em im lặng. Rồi chúng nó cũng tìm ra phương thuốc trị tật lắm mồm của em một cách hiệu quả, đó chính là anh.

Bên bạn bè, em luôn là đứa lắm mồm, nghịch toàn những trò trẻ con. Mọi người vẫn thường lắc đầu ngao ngán: "Biết bao giờ mới thành người lớn được, 22 tuổi rồi chứ còn ít ỏi gì đâu”.

Ngày còn là học sinh cấp 3, các thầy cô không nhớ đến em vì em giỏi mà vì nghịch, vì em luôn làm mất điểm thi đua của lớp. Hết cấp 3, cuộc sống của em không được trải thảm đỏ như nhiều người. Mặc dù mang tiếng thông minh nhất trong số con gái lớp toán nhưng vì đoảng, lười nên em vẫn phải ở nhà khi mọi người đã đi học hết. Nhưng điều đó cũng không đánh mất nụ cười trong em, không làm em bớt nói đi chút nào.

Rồi em đi học nguyện vọng 3 ở một trường đại học. Em là người có ý chí, có quyết tâm, đó là lời nhận xét của mọi người khi em thi đỗ trường đại học mơ ước của mình vào năm sau. Và một nụ cười mãn nguyện nở trên môi em. Học cùng những đứa ít hơn mình 1 tuổi, em càng trẻ con hơn, càng lắm mồm hơn. Bọn bạn em nhiều khi cũng bó tay vì không biết làm sao cho em im lặng. Rồi chúng nó cũng tìm ra phương thuốc trị tật lắm mồm của em một cách hiệu quả mà không mất đồng nào, đó chính là anh.

Nhưng rồi tụi bạn cũng phát hiện ra chúng đã lầm. Khi bên anh em im lặng, biến thành một cô bé ít nói, có những nụ cười gượng đáng ghét, để rồi đến khi thoát khỏi anh, em nói nhiều hơn, như chưa bao giờ được nói vậy. Và chính chúng nó, chính những người quanh em, trừ anh, phải gánh chịu. Em không chê trách gì anh cả. Anh là người vui tính, luôn cố làm em vui, cố làm em cười, nhưng anh có biết khi nào em vui nhất không? Bên anh, em trở thành một con bé chỉ biết im lặng, như cái xác không hồn, ngồi nghe anh nói mà chẳng biết anh nói gì. Nhiều lúc cũng thấy thương anh vì anh cứ phải độc thoại hoài.

Không phải em giả nai với anh, không phải em cố gắng tỏ ra ngoan hiền, dịu dàng, mà bên anh em cảm thấy nặng nề quá. Bên anh mọi thứ trong đầu em như biến mất, em không biết phải nói gì. Nhiều khi em đã cố gắng nhưng không thể. Em không thấy thoải mái, không thấy được bản thân mình mỗi khi bên anh. Nhiều khi anh cáu vì em, em lại cảm thấy vui hơn là buồn. Em mong anh sẽ nói lời chia tay, mong anh sẽ rút lui trước. Em sẽ chấp nhận bị anh đá còn hơn, vì em không muốn làm tổn thương anh hơn nữa.

Em đã làm khổ anh quá nhiều, vì em không muốn chạm vào lòng tự ái và niềm kiêu hãnh của anh, vì em không đủ can đảm, không đủ mạnh mẽ như nhiều người con gái khác để có thể nói ra tất cả. Em biết mình đã sai vì quá ngây thơ, vì nghĩ rằng lý trí sẽ đưa trái tim đến bên anh, vì nghĩ rằng một chữ ơn có thể đưa em và anh đến bến bờ hạnh phúc...

Em luôn kính trọng và biết ơn anh về tất cả những gì anh đã làm cũng như đã dành cho em. Nhưng đó không phải là tình yêu. Em không thể lừa dối bản thân mình và càng không thể lừa dối anh thêm nữa, chính vì thế mà chưa bao giờ em dám nhìn thẳng vào mắt anh. Thật lòng xin lỗi anh, em không biết anh có đọc những dòng này của em không, nhưng em vẫn viết ra cho dù với một tia hy vọng nhỏ nhoi là anh sẽ đọc nó, rằng anh sẽ hiểu. Em không mong anh sẽ tha thứ cho em, nhưng xin anh hãy cho cả em và anh một con đường để đi tiếp.

Vu Mai

* Chia sẻ những mẩu chuyện, cảm xúc, clip, ảnh về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net.

Góc thiên thần nhỏ

Mình là cu tí, đang sống ở Đức. Các bạn thấy không, tuyết rơi rất nhiều nhưng mình vẫn đi học chăm chỉ.

Bé là Tuấn Minh ở Trần Bình, Hà Nội. Bé được 4 tháng rồi. Bé rất thích hóng chuyện và mút tay!
.