Tôi đã quá vô tâm
Nghe bạn thân báo cháy nhà, lẽ ra phải hỏi mọi người có sao không thì tôi lại hỏi nhà cô ấy có mua bảo hiểm hỏa hoạn không. Lẽ ra tôi phải nhớ rằng bạn tôi mê làm vườn lắm.
1. Tiếng cô bạn thân trong điện thoại nức nở: " Nhà tớ cháy rụi rồi cậu ơi!". Đáng lẽ tôi phải hốt hoảng hỏi lại người trong nhà cô ấy có sao không, cháy hồi nào, có đem được hết đồ đạc giấy tờ quan trọng ra khỏi nhà hay không? Nhưng thay vào đó là câu hỏi vô duyên hết sức: "Thế nhà của cậu có mua bảo hiểm hoả hoạn không?".
Cái thói tính toán của dòng máu accounting như đã ăn sâu vào trong con người tôi như thế nào mà chỉ biết nghĩ đến chuyện tính toán hơn thiệt thôi? Đáng lẽ tôi phải biết chuyên bạn tôi mê làm vườn lắm. Cô ấy từng bỏ cả buổi trời để tỉ tê trên điện thoại với tôi về cách chăm sóc hoa cỏ trong vườn. Hễ đi làm về là cô ấy chạy ra sau vườn ngắm cây, ngắt lá sâu, tưới nước bón phân, trò chuyện với trái ổi còn nhỏ xíu, ngắm những hoa bưởi hoa chanh và những trái non đang trên cành chờ ngày tượng hình. Cô ấy vuốt ve những cánh hoa ly trắng nuột, cắt gai hoa hồng, lấy giấy bao lại những trái hồng, trái lựu đang chín tới vì sợ sóc phá hại...
Bạn tôi lấy sự sống của hoa cỏ làm niềm vui cho mình. Và rõ ràng cơn lốc cháy của vùng Nam Cali đã cướp đi niềm vui của cô ấy. Tiền bạc nào bù đắp nổi?
2. Trưa đau đầu, bèn bỏ nhỏ với sếp về nhà sớm, sau khi giao lại công việc. Tôi lái xe thênh thang trên đường cao tốc với tốc độ cho phép mà mắt khỏi cần liếc kính chiếu hậu để sang đường như mỗi sáng khi thấy làn đường trống, nhằm thoát chuyện kẹt xe. Tôi mở nhạc, bật máy lạnh, thấy nắng trưa bỗng như dịu lại, cơn nhức đầu tan biến...
Chợt thấy một chiếc xe đậu khổ sở từ xa, một người giơ ngón tay ra hiệu quá giang. Tôi dự định chạy châm lại ghé vào, ai dè đi gần đến mới thấy người bị hỏng xe là một cô nàng da đen. Lòng tôi thì bảo dừng, mà đầu óc thì bảo chạy luôn. Cũng không hẳn là sự kỳ thị, mà tôi vốn e ngại thói quen ồn ào của họ. Họ có thể nhún nhảy bất cứ nơi đâu khi đứng chờ xe bus, khi đứng sắp hàng mua vé, vào siêu thị trả tiền...
Tôi tưởng tượng khi để cái cô da đen này lên xe, tôi sẽ nghe một tràng liên thanh hỏi han phân trần, chắc chắn nhức đầu hơn. Nghĩ như thế, tôi cho xe chạy luôn. Nhưng chạy một hồi thì nhiều sự phân vân thắc thỏm trong đầu và lòng hối hận quá đỗi. Trưa nắng nóng chói chang như vậy mà đứng trên đường phơi nắng, chờ xe lại kéo thì có nước ốm. Tôi nghĩ cô da đen này chắc nghèo lắm nên không có điện thoại để gọi xe đến kéo, hay xe cô ấy không có bảo hiểm, hoặc không có máy lạnh để có thể ngồi trong ấy chờ kéo nên phải đứng khổ sở bên đường xin quá giang. Những câu hỏi cứ khuấy động lòng tôi cả buổi chiều. Không dưng miếng cơm chiều nay nuốt vội sao mà đắng nghét.
3. Tôi về Sài Gòn, bạn bè rủ đi hát karaoke, thế là đi. Theo menu trong quán, một ly nước 40 nghìn đồng. Nước uống không hợp khẩu vị, tôi bó, gọi thêm ly cacao để uống. Đến lúc lên hát, tôi xung phong đầu tiên. Hát xong, có lẽ bạn bè muốn ủng hộ "mầm non văn nghệ - ngôi sao xẹt" nên ùa lên tặng hoa, trong hoa có nhét tiền.
Tôi hân hoan ra mặt, ôm gọn 5 cái hoa đem về bàn, rút tiền thưởng ra xếp ngay ngắn bỏ vào ví, sung sướng lâng lâng với cảm giác làm ca sĩ của mình. Bất chợt nhận thấy nụ cười ngượng ngập của cô bạn ngồi bên, tôi nghĩ thầm chắc là ganh tị thôi! Nhưng ngồi lâu một lúc tôi mới ê mặt bởi bao nhiêu người lên hát sau đó cũng được bạn bè tặng hoa, và những cánh hoa này được người hát lịch sự để lại chỗ nhạc công để cảm ơn họ đã đàn cho mình hát.
"Nhập gia phải tuỳ tục" và "ăn coi nồi ngồi coi hướng". Má tôi dặn như vậy, mà tôi cứ láu táu không ngó trước ngó sau. Đã vậy, đến lúc tính tiền tôi cũng chậm chạp để bạn mình chi trả. Nghe đâu buổi đi hát karaoke 10 người này cũng mất béng 2/3 tháng lương của cô bạn tôi. Mười người mà trả đến 11 phần bởi tôi lấy một lúc 2 phần thức uống.
Tôi làm gì bây giờ với mấy chục nghìn tiền thưởng đang nằm trong ví và nỗi day dứt về sự vô ý tứ của mình? Mới hay, tuy già đầu rồi nhưng mình vẫn phải học hoài cách quan sát chung quanh, để đừng trở thành người lố bịch, "tế nhọt" và vô duyên.
Hoàng Ngọc Vạn Tường
Cùng một tác giả: Văn hóa nhận
* Chia sẻ blog và những mẩu chuyện, cảm xúc, clip, ảnh về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net.
- Có lúc thèm được độc thân (16/11)
- Mẹ chồng tôi - người không thể thay thế (16/11)
- Nước Nga và chị tôi (16/11)
- Văn hoá 'nhận' (15/11)
- Spa cho vợ (15/11)
- Mẹ hứa sẽ cho con đi chơi (14/11)
- Ảnh các thiên thần nhỏ từ ngày 5 đến 13/11/2007 (13/11)
- Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần? (13/11)
- Vợ tôi, cô ấy không gầy (12/11)
- Cún đi bệnh viện (10/11)
- Khánh ơi, bố sắp về với con (09/11)
- Ỉn con và những tháng đầu đời đáng nhớ (09/11)
- Sinh nhật này con không có mẹ (09/11)
- Người ta có bầu, mình lại buồn vô cớ (08/11)
- Tiếng anh và con là âm thanh cuộc sống (06/11)
|
||||||||||||||||||||
|
||||||||||||||||||||
























E-mail
Bản In








Đặt Vnexpress làm trang chủ
Mail gửi Toà soạn
Liên hệ quảng cáo
Việc làm tại Vnexpress