Thứ sáu, 29/8/2008, 15:20 GMT+7

Dù sao tôi vẫn muốn là phụ nữ

Dẫu biết sinh ra làm kiếp đàn bà, nhưng tôi vẫn muốn được “đau” trọn cái kiếp nhân sinh ấy, dù đôi lúc dỗi dằn cũng không khỏi ước thầm “Ví đây đổi phận làm trai được…”.

 

Thương bố

Bố kiếm được tiền nhưng chỗ ở của bố lại là một manh chiếu trên các vỉa hè trong lòng thủ đô. Chỗ ăn của bố là những quán cơm bụi trên hè phố và bộ đồ bố thường mặc là những bộ quần áo nhem nhuốc mà bố chưa kịp giặt.

Một ngày rưỡi chiến tranh lạnh

Cuộc chiến xảy ra, “ông già” hét to, còn nó thì òa khóc, mặt phừng phừng lửa giận, và điệp khúc mình chia tay nhau thôi lại vang lên. Rồi cả hai tắt máy cái phụp, có lẽ cả 2 bên đều hả hê với sự hiếu thắng của mình lắm đây!

Chồng, anh, nó và người ta

"Anh yêu em", cuối cùng thì anh cũng nói, câu nói mà nó chờ đợi suốt 13 năm. Nhưng sao tim nó không ấm lại, không thể đập rộn ràng yêu thương, bởi trái tim đó đã bị anh làm cho tổn thương quá nhiều.

Chờ phép màu của tình yêu

Dù nói với anh rằng đừng bao giờ liên lạc và tìm gặp em nữa! Nhưng hơn bao giờ hết, thời gian hè này em muốn được nhìn thấy anh biết bao, chỉ thấy anh từ xa thôi em biết trái tim mình đang loạn nhịp.

Ngày đầu tiên gặp mặt các con

Cho đến bây giờ khi các con đã tạm gọi là lớn khôn (Cẩm Phô đã học lớp chồi, Cẩm Thanh được 8 tháng) mẹ vẫn không quên được cái cảm giác “gặp mặt các con lần đầu”. Bà mẹ nào cũng thế thôi, làm sao mà quên được nhỉ.

Kiếp sau xin được làm đàn ông

Con gái lớn lên phải tề gia nội trợ. Các bà, các mẹ phải uốn nắn từ nhỏ để sau này về nhà chồng không bị người ta nói là" không biết dậy con". Phải biết chăm chút chồng con, vun vén gia đình. Và nguyên tắc là "miếng nạc phần chồng, miếng xương phần vợ, miếng lòng phần con".

'Vệ sĩ' của con

Không biết từ bao giờ mẹ ý thức được rằng mẹ là quần áo, là sữa, là bột, là niềm vui, là sự che chở cho bé Ỉn con của mẹ.

Ảnh các thiên thần nhỏ từ ngày 14 đến 24/8

Các bé đến từ Bình Phước, Đà Lạt, Hải Phòng, Thái Bình, Nghệ An, An Giang, Đà Nẵng, Hà Nội, TP HCM...

Trái đắng tình yêu

Mình là người có đến nỗi nào đâu mà lại phải chấp nhận cuộc sống chung chạ như vậy, chấp nhận một người đàn ông đèo bòng như anh, chấp nhận một cuộc sống không theo luân thường đạo lý

Hạnh phúc vì được chờ em

Mỗi lần đón em đi ăn cùng công ty về mình cảm thấy như bị bỏ rơi. Hạnh phúc ư? Không. Cái công ty quái quỷ gì mà kéo nhau đi ăn uống mãi thế mà không biết chán sao?

Một ngày vắng sếp

Phi vội vàng đến cơ quan, thậm chí mình phải chịu chửi "bị điên à?" đến 2 lần khi mình cố lách vượt lên trước. Đến nơi, sếp đi họp. Ối giời ơi! Sếp tử tế sao không gọi điện, nếu keo kiệt thì nhắn tin cho toàn thể anh em để còn nghỉ ngơi ở nhà chứ.

Điều ước

Nó lại ước ngày trọng đại nhất trong đời nó, ba má nắm tay nhau cùng bước đi trong tiếng vỗ tay khi có người giới thiệu “Chào mừng phụ thân, phụ mẫu của cô dâu”.

Ông nội và chiếc xích lô

Hết sáng lại chiều, về tối, vẫn chỉ là vài cuốc xe, ba cọc ba đồng, có thể thu nhập của ông thấp thỏm từng ngày, nhưng một điều không bao giờ thay đổi: vẫn ghé qua nhà tôi với chỉ một mục đích: mỗi tuần phải cho đứa cháu 1 lon sữa bò.

Em sẽ đợi...

Nhiều lúc em gửi những tin nhắn offline thể hiện thái độ quan tâm dành cho người. Nhưng người không bao giờ reply cả. Có thể người không quan tâm hoặc người không muốn em có bất kỳ tia hy vọng nào để rồi phải thất vọng.

Các tin đã đưa ngày: 

Góc thiên thần nhỏ
Cháu tên là Nguyễn Lan Chi, ở Nghĩa Tân - Cầu Giấy - Hà Nội. Sở thích của cháu là múa hát (giống chị Xuân Mai), thích đi giống người mẫu và chơi thú nhún.
Bé Nguyễn Hữu Tùng Anh, rất chi là nghịch và hiếu động, hay cười, nhưng mỗi tội là 7 tháng rùi mà vẫn chưa mọc tóc. Bé ở xóm Tự, Tam Sơn, Từ Sơn, Bắc Ninh.
Video ngộ nghĩnh của bé
Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.